Thứ Ba, ngày 7 tháng 7 năm 2020        
     
 
   Tạp văn
[1] 2 3 4  Trang kế  
  NẮNG TRÊN QUÊ HƯƠNG  
17/03/2020 | Tác giả: Cộng tác viên

NGUYỄN ĐẮC HIỀN

       
   
  Nàng du lịch Lai Vung - từng ngày thay áo  
17/03/2020 | Tác giả: Thu Truyền

Đã bao giờ bạn đi du lịch, tham quan ở một nơi mà ở đó bạn lại là những vị “chủ nhà” chưa? Nếu chưa, thì Tết này hãy thử về Lai Vung – Đồng Tháp trải nghiệm một lần làm nông dân tự mình thu hoạch vườn trái chín, làm ngư dân thăm lợp, thăm đăng, hứng vó… hay tự tay mình hái rau, bắt cá, làm gà để tự nấu ra bữa ăn đạm bạc dân dã và nghe những điệu hò, đờn ca tài tử ngọt đến say người….

       
   
  Phụng!  
09/12/2019 | Tác giả: Thu Truyền

Hơn 20h tối, Kiệt vẫn còn ẵm em nó là bé Kim ngồi ngoài ghế đá trước cửa nhà bà ngoại Tư để đợi mẹ nó. Bà ngoại Tư là chị của ngoại Kiệt. Bà ngoại Kiệt mất hồi mẹ nó mới hai tuổi. Bà ngoại Tư đem mẹ Kiệt về nuôi, cho đi học biết chữ rồi gả cho ba Kiệt. Bà ngoại Tư nghĩ cuộc đời của mẹ Kiệt sẽ tốt hơn bà ngoại khi gặp ba nó, bởi ông ngoại là người cờ bạc, rượu chè và kết cục của cuộc đời bà ngoại Kiệt là chết trong sự mỏi mòn đợi chồng khi ông ấy bỏ đi cùng người đàn bà khác.

       
   
  NỒI LÁ XÔNG …  
09/12/2019 | Tác giả: Cẩm Tú

Chiều tan giờ làm, cơn mưa nặng hạt vô tư rớt xuống. Người người, từng dòng xe nhanh chóng lướt qua nhau để kịp về nhà. Tôi cũng vậy. Quãng đường hơn mười cây số dường như càng xa hơn, từng giọt mưa thấm vào da thịt. Lạnh buốt... Tối đó tôi nằm co ro trong căn phòng nhỏ. Chốc chốc lại rùng mình vì cơn ớn lạnh... Tôi nhớ mẹ cùng hình ảnh của thời thơ ấu khi được ở bên mẹ, được nằm đu đưa trên chiếc võng quen thuộc và mỗi “trái gió trở trời” như thế lại có mẹ bên cạnh nấu cho nồi lá xông mang đậm hương vùng quê quen thuộc…

       
   
  LỜI PHÊ  
09/12/2019 | Tác giả: Cộng tác viên

Chiều nay thằng con lớp mười của tôi đi học về trễ gần cả tiếng, trời sẫm tối mà chưa thấy nó về, tôi hơi chột dạ. Nhà chỉ cách trường khoảng cây số rưỡi, thường thì chỉ sau khi tan trường mười phút là nó về rồi. Gần sáu giờ tối thì nó về tới, người nhễ nhại mồ hôi, mặt không tươi như mọi bữa. Nó cởi áo ở trần rồi ngồi bệt xuống nền nhà, nhìn bâng quơ ra đám trầu bà đang rung rinh đón gió trước sân. Tôi đoán là có chuyện nên đi vô rót ly nước mát đưa cho cu cậu rồi ngồi xuống kế bên, tôi không hỏi nhưng sẵn sàng lắng nghe nếu có người chia sẻ.

       
   
  KÝ ỨC NHỮNG TRÒ CHƠI  
09/12/2019 | Tác giả: Cộng tác viên
Mỗi con người chúng ta, dù được sinh ra ở nông thôn hay thành thị, dù miền ngược hay miền xuôi, chắc hẳn một điều là ai cũng đã từng trải qua ít nhiều những ký ức đẹp của một thời hồn nhiên vô tư lự, có cả buồn vui lẫn lộn. Đó gọi là tuổi thơ. Và những ký ức mà khi lớn lên, người ta luôn mong ước cho thời gian quay trở lại để được một lần đắm mình trong nó, đó là những trò chơi dân dã đã gắn chặt với ấu thơ, những kỷ niệm đẹp mà có thể đi hết cả cuộc đời chúng ta cũng không quên được bao giờ. 
       
   
  Tùy bút NHỚ MÙI CHÁO NHÁI TÂN HỒNG  
07/11/2019 | Tác giả: Cộng tác viên

 

Nồi cháo đã vơi

nhưng tình này còn chan chứa.

Thời gian dù trôi

nhưng nghĩa nọ chẳng phai tàn.

Nhớ em lắm

Tân Hồng trong ký ức

sao bỗng dưng kỷ niệm lại ùa về!

            Năm 2005 tôi ra trường về nhận nhiệm vụ tại trường THPT Tân Hồng. Nhìn tờ giấy phân công, cầm trên tay quyết định nhận nhiệm sở mà ngẫm nghĩ phía trước chắc chắn rằng sẽ có nhiều khó khăn, vất vả. Tân Hồng ư? Đó là nơi đâu mà tôi chưa hề biết tới, chỉ nhớ có lần xem đài truyền hình thấy nơi ấy rất đặc biệt bởi những con đường quê đất đỏ mà ban ngày xe chạy bụi cát mịt mù, còn ban đêm thi thoảng có những tốp ba bốn người buôn lậu xăng dầu, thuốc lá chạy rất nhanh xuyên cung đường biên giới. Rồi một ngày đẹp trời tôi cũng đến trường nộp được giấy Quyết định sau khi đi từ quê nhà đến đấy, phải mất trên 20 lần dò hỏi bà con vì cứ bị lạc hướng, sai đường.

       
   
  TRẢI LÒNG VỚI TẬP CHUYỆN KỂ “21 NĂM NỐI LẠI ĐÔI BỜ”  
22/10/2019 | Tác giả: Cộng tác viên
       
   
  Tản văn: MẸ CÒN BAO LÂU...  
09/07/2019 | Tác giả: Cộng tác viên
    “Mẹ không khỏe thì ở nhà nghỉ ngơi đi, con lo được mà!”. Tôi thường hay nói với mẹ như vậy mỗi lúc mẹ đến nhà hụ hợ công việc mua bán của tiệm sách nhà tôi.
       
   
  THƯƠNG LẮM HAI TIẾNG "BÀ CON"  
09/07/2019 | Tác giả: Cộng tác viên
Người Việt mình có 2 tiếng "bà con" càng ngẫm càng thấy hay. "Bà con" để chỉ những người vừa có mối quan hệ họ hàng, huyết thống, nhưng "bà con" cũng có thể chỉ những người không có cùng họ hàng, huyết thống nhưng lại có quan hệ thân thiết, gần gũi. Nói "bán bà con xa, mua làng giềng gần" là ý nói "bà con có cùng huyết thống", còn nói "bà con chòm xóm" thì cũng có thể không có cùng huyết thống, họ hàng với nhau. Hổng biết có đất nước nào có được 2 chữ đầy thân thương, trìu mến như mình vậy không nữa?
       
   
  Tùy bút MÙA PHƯỢNG CUỐI  
21/06/2019 | Tác giả: Cộng tác viên

        "Này, phượng rơi rồi kìa..."

            Thời gian vội vã trôi đi, kéo về mùa hạ cuối cho ta ngẩn ngơ tiếc nuối. Tuổi học trò trôi đi sao mà nhanh đến vậy. Mới hôm nào còn ngỡ ngàng níu áo mẹ, khóc ngất trong cái nhìn trìu mến của cô, mới hôm nào còn vô tư cùng chúng bạn leo trèo hái phượng mà kết thành cánh bướm của ước mơ... Vậy mà giờ... Phượng đã thắp lên cả bầu trời rực lửa... Lửa, lửa của phượng hay lửa của lòng ta đang cháy rực những kí ức hoa niên. Chợt chênh chao nhớ, chợt khắc khoải thương rồi lòng khao khát được níu lại chút thời gian để mình được khoát thêm một lần tà áo trắng bay bay...

       
   
  Chấp nhận!  
29/05/2019 | Tác giả: Cộng tác viên

Trời mưa rút rắc. Người khám bệnh ở phòng khám cũng lần lượt ra về. Chị vẫn ngồi trên chiếc ghế gỗ đặt sát vách tường. Chờ. Đã hơn hai tiếng đồng hồ chị ngồi ở đó. Thời gian chị ngồi đó còn lâu hơn thời gian để bác sĩ khám và điều trị cho chị. Cô y tá cũng nóng ruột đóng cửa ra về. Vì cô còn hai đứa con nhỏ gửi cho nhà ngoại giữ hộ. Nhìn đồng hồ, đã hơn 9 giờ tối, cô y tá càng sốt ruột. Chị nhìn cô y tá đi tới đi lui nên chị cũng ngại. Cho chị ngồi thêm tí nữa được không em? Chị đợi chồng chị rước. Chắc ảnh gần tới. Dạ chị cứ ngồi. Không sao đâu chị. Tuy nôn về với con nhưng cô y tá vẫn niềm nở. 
       
   
  NGOẠI TÔI  
29/05/2019 | Tác giả: Cộng tác viên
 Đã bao lâu rồi bạn chưa về thăm ngoại, ngồi bên ngoại nghe những câu chuyện xưa rất xưa, dẫu trong miền ký ức ấy chỉ còn là những hình ảnh vụn vặt, rời rạc nhưng luôn hiện rõ trong tâm trí mỗi người, không thể phai mờ? Riêng tôi thì tôi nhớ hình ảnh của bà khi đút cho tôi từng muỗng cơm, ly nước, tắm cho tôi từng gáo nước mưa và ngồi dưới ngọn gió ban trưa ru tôi ngủ dưới giấc hè.
       
   
  Vòng tay không lành lặn  
29/05/2019 | Tác giả: Phạm Thị Toán

            Ngồi một góc nhìn các chú, các bác gặp gỡ nhau, tay bắt mặt mừng, ôm nhau ứa nước mắt trong dịp họp mặt ngành Tuyên Huấn nhân kỉ niệm ngày giải phóng đất nước 30 tháng 4 tại Khu Di tích lịch sử Cụ Phó bảng Nguyễn Sinh Sắc, tôi chợt chú ý một người đàn ông ở lứa U80, hai tay cụt hết, tay phải cụt sát khuỷu, tay trái mất cả năm ngón, thật kinh khủng, trong cuộc đấu tranh vì độc lập, tự do của Tổ quốc, miểng đạn oan nghiệt của kẻ thù phạt gọn ngang cả năm ngón tay tới hết hai ba lóng… Ông nhanh nhẹn, cười nói bạn bè thuở ngày xưa với vòng tay không lành lặn. Dường như ai cũng nhào tới ôm ông, cái ôm xiết chặt, xúc động, nghẹn ngào, cùng vui mừng, như cùng suy nghĩ: Mừng, mừng lắm. Chúng mình còn sống tới ngày nay là hạnh phúc lắm rồi!
       
   
  Tùy bút: MƯA RUỘNG VƯỜN QUÊ  
13/05/2019 | Tác giả: Cộng tác viên
        Tờ mờ sáng, chút gió lạnh chui vào nhà sao thích lạ. Hổng giống với mấy bữa rày trời oi nóng lúc tinh mơ. Có phải đêm qua sương rơi đến mát rượi như vầy? Nó vươn vai, khẽ chớp mi và bước ra mở toang cánh cửa.
       
   
  NGƯỜI MẸ CỦA HAI THẾ HỆ  
13/05/2019 | Tác giả: Cộng tác viên

“Có một người mẹ mang tên “bà ngoại”

Bà ngoại đã già nhưng lòng vẫn luôn bao la dung thứ. Những ai không được sống gần cha mẹ, hoặc không maykhông tròn vẹn một gia đình thì chắc chắn có thể đồng cảm và thấu hiểu hoàn toàn về tình thương của ngoại. Ai trong chúng ta cũng đều là viên ngọc quý của gia đình, của cha mẹ mà đặc biệt hơn là của bà ngoại. Thương con thương cháu cho nên có cái gì cũng tằn tiện, gom góp để dành gửi về cho mấy đứa cháu ngoại của mình... nhớ thương các con các cháu nhưng chỉ đành lặng im để tụi nhỏ không bận lòng lo lắng, lòng ngoại bao la như tấm lòng người mẹ hiền thứ hai vậy đó.

       
   
  “VIỆT NAM GẤM HOA” – BẢN TÌNH CA RỰC LỬA  
13/05/2019 | Tác giả: Cộng tác viên

 

            “Thật hay. Chương trình rất có ý nghĩa. Các bài hát và các ca sĩ, nghệ sĩ đều thể hiện hết mình. Tôi rất thích chương trình này của Đài truyền hình Đồng Tháp”.

       
   
  TẢN VĂN Má…..  
24/04/2019 | Tác giả: Thu Truyền
22h khuya, khi đứa con trai thiếp vào giấc ngủ sau một cơn sốt co giật, chị mới có thời gian dở cà mên cơm ra ăn. Cơm nguội ngắt. Chén canh chua xin từ thiện cũng nguội. Chị chan hết chén canh vào ngăn cà mên cơm. Lua lẹ. Chị ăn nhanh, ánh mắt chốc chốc lại liếc nhìn đứa con đang ngủ. Chắc chị sợ nó thức nên ăn riết.
       
   
  NGƯỜI PHỤ NỮ NGHÈO.  
27/03/2019 | Tác giả: Cộng tác viên
Mình đang chỉnh ống kính về hướng có một người phụ nữ, lưng đã còm, tay xách nách mang đang lội bì bõm giữa ruộng ăm ắp nước chuẩn bị cày xới. Trời nắng nhưng còn hơi lạnh của gió bấc, trên người của phụ nữ mặc chồng 2,3 lớp áo. Cũ mèm. Bỗng giật bắn người khi từ đàng sau lưng nghe tiếng “Má!” lớn giọng. Quay lại hóa ra người quen, một bệnh nhân cũ. Anh chàng chạy xe ôm, vợ đi làm” thợ đụng” (làm thuê). Anh có vẻ bực, phân trần “Trời ơi! Cứ nói hoài, bác. Mà má con đâu chịu nghe, cứ lén tụi nhỏ cháu nội bả, êm êm là trốn đi, xách thùng xách thúng đặng mót khoai dzìa bán. (Bao) Nhiêu đâu! Dăm ba chục ngàn (mỗi) ngày, con nuôi được, mà bà con cứ trách sao không nuôi bả, để bả đi làm cực khổ.” “Tiền bác bán khoai xong thì bác tiêu hay làm gì, cậu?” Mình hỏi. “Bả có tiêu gì, có (bao) nhiêu cho bọn cháu nó đi học ăn quà (í) mà!”.
       
   
  NƠI CHỨA ĐẦY NHỮNG CUỘC CHIA LY  
04/03/2019 | Tác giả: Cộng tác viên
 Nằm trong khách sạn đầy đủ tiện nghi nhưng sao tôi cứ trằn trọc mãi. Nhân có chuyến công tác về lại Cao Lãnh, rồi mãi bù khú với bạn bè đến nỗi tôi không kịp tạt qua mái nhà xưa thắp lên bàn thờ má một nén nhang thơm. Đang miên man trong nỗi buồn ray rứt, anh bạn nhà thơ kề bên bật dậy, nắm tay tôi, đẩy cửa, luồn qua khe nhỏ của hàng rào bảo vệ. Ra phố. Trời khuya tĩnh mịch, không gian chùng lắng xuống, nâng những dãy nhà hay bên đường bay vút lên cao. Thời tiết bây giờ thiệt lạ, qua tết rồi mà giống như lập đông. Hai bóng người liêu xiêu, lọt thỏm giữa đường rộng, phố dài: 
       
   
  Tản văn: ĐẸP GIỮA ĐỜI XUÂN  
04/03/2019 | Tác giả: Cộng tác viên
     Tám tháng ba, tôi nhìn lại một nửa thế giới được yêu thương mà trân quý thật nhiều. “Một nửa của một nửa chúng tôi” mãi được tôn vinh bởi những nét đẹp giữa đời thường mà không phải phân biệt giai tầng xã hội. Từ một đứa bé chập chững bước đi, các em thiếu nhi, nữ sinh đến một người chị, người mẹ, người bà... tất cả vẹn tròn hai chữ “yêu thương”.
       
   
  Tạp bút BÁNH TRÁNG, BÁNH PHỒNG  
15/02/2019 | Tác giả: Cộng tác viên
Hồi còn nhỏ, có một loại bánh mà tôi cho là ngon nhất thế gian rồi  ngây thơ tin như vậy đến bây giờ, đó là bánh tráng. Chắc chắn là do cảm tính, cũng giống như khi nghe một bản nhạc yêu thích, chưa chắc đó là bản nhạc hay mà chỉ vì nó đã được nghe trong thời khắc và khung cảnh nào đó gắn với kỷ niệm đẹp đẽ của quá khứ… Bánh tráng ngon bởi nó đã đi cùng những cái tết nghèo khó của gia đình tôi: những cái tết thiếu ăn, thiếu mặc và hầu như đó là thứ bánh duy nhất để ăn trong ngày tết.
       
   
  HƯƠNG XUÂN  
15/02/2019 | Tác giả: Cẩm Tú
Mỗi khi nghe giai điệu rộn ràng, tươi vui của những khúc ca xuân cất lên, lòng tôi lại xốn xang, lâng lâng, đong đầy những cảm xúc yêu thương. Xuân đến đem lại nhịp sống sinh sôi, hoa lá đâm chồi, vạn vật rạng ngời… Riêng tôi, cứ mỗi độ xuân về tôi lại nhớ về quê ngoại. Ở nơi đó có người bà mà tôi yêu thương, có bến sông nhỏ cùng hàng dừa cho trái đung đưa, nơi có con đê nâng cánh những con diều giấy tuổi thơ, nơi có hàng cau, giậu mồng tơi và những cây bông trang trước nhà mà khi còn sống ngoại đã dày công chăm chút thành cái hàng rào um tùm với muôn ngàn cánh sắc hoa đỏ rực…
       
   
  Tiểu phẩm ĐÓN TẾT Ở NƯỚC NGOÀI  
15/02/2019 | Tác giả: Cộng tác viên
Hạt gạo từ Hợp tác xã Tân Cường - Đồng Tháp đã xuất khẩu sang Philippin từ cuối năm Mậu Tuất, tự nhận làm đầu mối liên lạc với các bạn đồng hành từ Việt Nam đã xuất sang các nước như: quýt hồng Lai Vung, nhãn Ido Châu Thành, bưởi năm roi Vĩnh Long, thanh long Phan Thiết, cá tra Hồng Ngự, tôm Bạc Liêu…, bàn bạc về việc tổ chức họp mặt đón Tết Kỷ Hợi - 2019 trong hoàn cảnh đang ở nước ngoài.
       
   
  Tản văn TÍM MỘT MIỀN XANH  
28/12/2018 | Tác giả: Cộng tác viên
Mẹ cậu thích hoa lục bình từ thời con gái. Mỗi khi nhìn thuyền hoa rộn cưới phía vàm sông, mẹ ước một ngày mình về nhà chồng được cầm trên tay bó hoa được kết bằng màu phơn phớt tím. Bến quê nhà nội đầy nhóc lục bình “mắc cạn” khi nước ròng. Hoa nở rộ tím cả khúc sông cũng là ngày mẹ về với ba ấm êm, hạnh phúc! Mẹ kể, đám cưới của ba mẹ thiệt vui! Trước buổi đi rước dâu, ba cắt gần hết khóm hoa lục bình rồi trang trí làm xuồng hoa. Chiếc xuồng ba lá chất đầy hoa tím cập bến sông nhà mẹ. Mẹ hạnh phúc lắm khi ngồi gọn trong lòng ba giữa khoang xuồng màu tím! Nước cạn, xuồng hoa không thể cập bến, ba nhảy xuống kéo vào bờ len lỏi giữa đám lục bình, quần áo lấm lem bùn đất. Tụi con nít trong xóm chạy dọc theo xuồng hoa, miệng líu lo câu hát: “Cô dâu chú rể làm bể bình bông đổ thừa con nít bị đòn tét đít” ló hàm răng sún. Thương lạ.
       
   
  GẶP LẠI NHỮNG NGƯỜI “TỪ CÕI CHẾT” TRỞ VỀ  
28/12/2018 | Tác giả: Cộng tác viên
       
   
  NGƯỜI TỬ TẾ  
17/12/2018 | Tác giả: Đỗ Hoàng Tiễn
Đến ấp Dinh Bà, xã Tân Hộ Cơ, huyện Tân Hồng hỏi bà Ba Từ Thiện thì ai cũng biết. Mọi người có thể nói rành rọt về bà với sự mến thương, ngưỡng mộ và sự kính trọng. Bà đâu phải tên đó. Tên do cha mẹ đặt cho là Nguyễn Thị Xuân Thu, nhưng bà con ở đây quen gọi bằng cái tên từ chính việc làm của bà là Từ Thiện. Tôi thì khác, từ cái tâm của một con người tôi gọi bà là Người Tử Tế.
       
   
  KIẾP CON TRÙN Hồ Văn  
22/11/2018 | Tác giả: Cộng tác viên
       Mới về thăm quê, tôi liền gọi điện cho thằng bạn “tủy” còn hơn cả bạn cốt vì nó nằm ở trong xương, để nhâm nhi ly cà phê, rồi ôn nhắc chuyện xưa, hỏi han công việc, đôi khi chém gió khơi khơi cũng thú. Nó trả lời gọn khô: Tao đang đi câu cá. Quá bốn mươi tuổi, đầu đã hai thứ tóc mà khoái chi cái trò con nít. Hay nó cũng học đòi giống lão Khương Tử Nha ngồi cầm cây cần câu không có lưỡi để chờ thời. Già rồi cứ nghĩ mình còn trẻ lắm. Phong đoán biết tôi đang giận lẫy nên gọi lại: Mày chạy qua quán cà phê Đỏ Đen nghen, xuống mấy cái bàn dưới mé sông. Tao đợi. Thoáng nghe tên quán cà phê tự dưng tôi cũng thấy phát ghét: đỏ đen trò đời, đỏ đen một kiếp con người. Đã là bạn thân nên đôi khi có những giận hờn vu vơ rồi trôi đi tất cả. Như con sông Tiền cuồn cuộn chảy, qua mấy mùa giông bão vẫn rót những giọt phù sa cho vùng đất quê mình. Nhờ nó nhắc chuyện câu cá tôi mới nhớ Cao Lãnh đang vào độ mùa nước lên. Học trong sách người ta bảo một năm có bốn mùa, còn miền Tây chỉ có hai mùa mưa-nắng. Với tuổi thơ tôi và thằng Phong cũng có hai mùa, nhưng là mùa khô và mùa nước. Mấy năm nay lũ không chịu về, cuộc sống người dân thật đơn điệu, có chút gì đó thiêu thiếu. Giống như tôi về quê mà không gặp thằng bạn thân hơn cả xương cốt vậy.
       
   
  Tản văn NÉT “XƯA” GIỮA LÒNG THÀNH PHỐ TRẺ  
16/11/2018 | Tác giả: Cẩm Tú
Tôi rảo bước trên đường phố Cao Lãnh sau cơn mưa, mọi thứ dường như tươi mới, mát mẻ hơn khi những ngày qua cái nắng cứ rang rát đến khó chịu. Chợt xếp lại những lo toan, bận rộn của nhịp sống hiện đại, tôi vào một quán cà phê bên đường với cách trang trí “quay ngược thời gian”. Có người bạn thân đã nói với tôi như vầy về nơi này: “Mỗi khi cuối tuần hay mệt mỏi bồ cứ đến đây thì chắc chắn rằng tâm trạng sẽ thoải mái lên rất nhiều… đến đây để nhớ về khoảng trời tuổi thơ và để lắng nghe lời thì thầm của cuộc sống…”.
       
   
  Viết ngắn THÀ ĐỂ TỤI EM CHỊU NÓNG NỰC THẦY ƠI  
16/11/2018 | Tác giả: Cộng tác viên
Mưa quái gì to thế, mấy cơn mưa đầu tháng mười thường nặng hạt, dai dẳng để dồn cho con nước lũ lên đỉnh. Nó hòng muốn nuốt chửng mấy đê bao còn non yếu trong Thạnh Lợi. Đất Tháp Mười bây giờ đỏng đảnh giống như con gái vậy. Ba hồi vầy, bốn hồi khác, mới mưa sục sùi giờ lại nắng hầm hì. Nghe hơi hám là không chịu nổi. Chứ chưa kịp ra ngoài nhìn trời. Bởi tôi đang đứng trong phòng học. Tôi nhờ học trò mở quạt lên. Tụi nó bảo: Mưa bão gãy cây cối, cúp điện rồi thầy ơi. Đến khi nghe các phòng bên cạnh la rần rần, biết rằng có điện lại. Tôi định kêu lớp trưởng bật cầu giao, mở quạt thì một đứa học trò có nụ cười xinh, ló cái răng khểnh duyên đáo để. Tôi hay tếu vui để chọc nó: Ý khểnh có một cái mà vậy, khểnh nguyên cả hàm còn cỡ nào. Nó đứng lên phát biểu:
       
   
[1] 2 3 4  Trang kế  
 Bài mới cập nhật





















  •  Shop văn nghệ

     Nỗi nhớ thời gian (27/10/2014)  


     Người cận vệ- (12/08/2014)  


     Tuyển tập kịch ngắn (20/03/2014)  


     Hoa dồng (20/03/2014)  


     
     Tìm tác giả
     
     
         
     



     
     
       
       
         
    Hội thành viên
         
     
    Đăng ký nhận bản tin
      
     
     

     
    Múa |  Điện ảnh |  Văn nghệ thiếu nhi |  Văn nghệ trẻ |  Quê hương-Đất nước-Con người |  Văn nghệ nước ngoài |  Tác giả-Tác phẩm |  Bạn đọc |  Vui-Phê bình |  Shop văn nghệ |