Chủ Nhật, ngày 18 tháng 8 năm 2019        
     
 
   Truyện ngắn
  Bản in |  Gửi email    Cập nhật ngày:  23/07/2019  
  Truyện ngắn (số ngày 20/7/2019) CON CHÓ CỦA LÃO TƯ XỈN (tiếp theo kỳ trước)  
   
 
 



 

- Con hỏi nó có khoái ăn khoai lang tím Nhựt ở Tân Phú này trồng không?

- Ảnh nói khoai lang xứ của vợ, trồng ăn còn ngon hơn ở bên quê nhà. Hèn chi, một số nước khoái ăn khoai lang tím Nhật do người miền Tây Việt Nam trồng đến như vậy.

- Con nói với chồng con rằng khoai lang tím Nhựt ở xứ này dù có nguồn gốc từ bên ấy, nhưng khi được hấp thụ khí trời, đất đai thổ nhưỡng và qua bàn tay chăm sóc của người dân nơi đây thì nó không còn là khoai lang Nhựt nữa rồi!

Thấy thằng rể gật gật đầu ra vẻ đồng tình qua lời thông dịch của con gái, lão Tư bồi thêm một phát nữa cho thấm thía:

- Khoai lang Nhựt ở xứ này có vị thơm bùi, ngọt béo bởi sự trần trụi, chịu nhiều cực khổ, gian truân chứ không phải được bao bọc trong môi trường vô trùng, đầy đủ công nghệ hiện đại như bên nước nó.

- Ảnh nói: Dạ con hiểu.

- Giống như đứa con của nó!

- Chỗ này ảnh chưa hiểu ba ơi! Đang nói củ khoai lang sao ba lại bắt chuyện sang đứa con của tụi con?

- Đứa con của tụi bây rồi cũng quen với vùng đất này thôi. Như ba ngày xưa ở xứ khác về khai hoang, lập nghiệp, sống cực khổ cơ hàn, bao nhiêu người bỏ đi hết, nhưng ba quyết chí ở lại. Giờ vẫn sống phây phây nè! Chồng con và con có thể về bên ấy đi làm tiếp, còn cháu ngoại để ở đây cho ba mẹ chăm sóc!

Đứa con gái Tư Xỉn và thằng chồng há hốc miệng. Chắc bất ngờ vì thấy hôm nay Tư Xỉn rất bình tỉnh mà còn nói nhiều, nói những điều chí lí. Cuộc tranh luận giữa ông già vợ và chàng rể ngoại quốc chỉ kết thúc khi mỗi bên chịu nhượng bộ một phần. Chồng đứa con gái của Tư Xỉn đồng ý xin chuyển về làm ở công ty của Nhật có chi nhánh đặt ở Sài Gòn. Tư Xỉn cũng chơi đẹp bán luôn miếng đất bên kia sông cho tụi nó làm vốn, gọi là của hồi môn. Ngày vợ chồng đứa con gái khăn gói về thành phố, lão Tư bịn rịn, không biết làm gì, chỉ biết ôm đứa cháu ngoại vào lòng, hôn chùn chụt lên má, lên trán, lên đùm dái của nó. Thằng cháu ngoại lai Nhật của Tư Xỉn cười nắc nẻ không phải vì cảm thấy hạnh phúc, vui sướng chi đâu. Mà tại vì cái bộ râu sớm bạc, cứng như rễ tre của lão cà cà, chạm vô thịt non, còn ửng hồng của đứa trẻ. Đến khi mọi người lên xe khuất dạng, Tư Xỉn mới cảm thấy mình cô độc, buồn chán. Đúng là sanh dưỡng một đứa con gái mất nhiều thứ thiệt. Nó theo chồng, lão Tư không chỉ mất luôn mảnh đất bên kia sông mà bà xã của lão còn xin theo để chăm sóc đứa cháu ngoại khi còn nhỏ. Không thể mãi vùi đầu vào rượu giải sầu khi tuổi già đang dần lấy đi sức khỏe của lão Tư. Cần một thứ khác để bầu bạn khi người thân dần rời xa lão. Đó là quy luật của vòng xoáy cuộc đời.

Cho nên khi gặp được con chó lai thoát chết trong tình cảnh này, Tư Xỉn  mừng vô hạn, nhưng kèm theo đó là niềm lo nỗi lắng. Lo nhất là làm cách nào nuôi nó mà không bị tụi Ba Nheo phát hiện, bắt làm thịt trở lại. Lão Tư nhìn dáo dác khung cảnh xung quanh ngôi nhà mồ rồi thốt lên thành lời:

- Thôi thì mầy tạm ở đây nghen Lai!

Con chó nhảy cẩng lên, đi bằng hai chân, rồi hạ mình chui vô bụi bông trang. Lão Tư nhìn vô chỉ thấy hai con mắt của nó chớp chớp. Mày đừng buồn, trước tiên cũng do mày không biết thân phận mình là loài chó lai. Nguồn gốc, ông bà tổ tiên không phải ở nơi này mà bày đặt gây tiền án, tiền sự để người ta ghét, người ta viện cớ để thịt mày. Thôi thì ở với người còn sống không yên thì tạm thời mày ở với người chết nơi gò mả lạnh lẽo, vắng tanh này. Chắc sẽ ổn…

Lão Tư vác cuốc vô nhà khi trời đã nhá nhem tối. Thời gian của ngày hôm nay trôi nhanh thật. Đêm hôm ấy, Tư Xỉn nhiều lần thức giấc, ngóng sang bên nhà Ba Nheo thấy tối thui. Hồi chiều nhậu nên tối thường ngủ sớm, ngủ say như mấy thằng xỉn. Lão định xách cây đèn pin ra ngoài gò mả nhưng sợ người ta phát hiện. Khoai lang chưa trồng sao viện cớ là đi thăm ruộng. Đêm nay, chắc có lẽ là đêm đầu tiên con Lai sống xa nhà, sống vất vơ nơi đồng hoang, xứ lạ quê người.

Mới tờ mờ sáng, Tư Xỉn lụm cụm xách cuốc ra đồng, hướng thẳng đến ngôi nhà mồ để thăm con Lai. Không thấy nó đâu, chỉ thấy nhiều vết chân chó hòa với vết chân chuột to đùng in hằn trên nền mả, vách mộ. Linh cảm báo cho lão Tư biết là đêm qua nơi đây diễn ra trận chiến dữ dội giữa chó và chuột. Lão lo lắng cho con Lai mới chập chững ra đời. giống như một công tử tài hoa, từ nhỏ chỉ sống trong nệm ấm chăn êm, chưa biết nhiều đến sự khắc nghiệt của chốn giang hồ hiểm ác. Xứ này chuột cống to bằng con mèo. Hai cái răng dài nhọn hoắt của nó cắn một phát vô cần cổ con gà trống thiến, giẫy đành đạch, máu me lênh láng. Con Lai nghe bước chân người nên cong rúm thân mình, thu gọn trong hốc của bụi bông trang. Đến khi nghe tiếng gọi the thé của ân nhân: Lai ơi, mầy ở đâu rồi, nó tức tốc chạy vọt ra ngoài, ngoe nguẩy đuôi, liếm liếm vào chân Tư Xỉn, rồi nằm phịch xuống đất. Ôi, con Lai còn sống! Lão Tư mừng rơi cả nước mắt, môi mím chặt, cúi xuống, mới dang hai tay định ôm con chó vào lòng thì nó bật chạy ra hướng lùm cây hoang um tùm, sủa liên tục. Lão Tư vội đuổi theo thì phát hiện ra xác con chuột cống to đùng, đang nằm phơi bụng. Con Lai chiến thắng con chuột cống là phải rồi. Răng của nó hô cả hàm, trong khi răng của chuột chỉ chìa ra có hai chiếc. Nhưng con chó cũng nhận lấy hậu quả của trận chiến hồi hôm là mấy vết thương rỉ máu, sứt lông, lòi cả da thịt trên thân hình của nó. Đặc biệt là bộ lông bung xõa, xoắn dợn ra vẻ công tử, đầy chất lãng mạn của con Lai dần tan biến vào gió sương dạn dày.

Trải qua từng cuộc chiến, con Lai trở nên bản lĩnh và khôn ngoan hơn. Ở ngoài gò mả, con chó của lão Tư không chỉ đấu tranh giành lấy mạng sống cho mình với loài chuột to xác mà còn với bầy chó nhà bứt xích, thoát khỏi sự ràng buộc của gia chủ, lâu lâu đi hoang ra đồng để tìm cảm xúc lạ. Con Lai đến mùa tháng bảy cũng xao xuyến, rạo rực mỗi khi thấy trăng lên. Điều này với một kẻ từng uống rượu, tuổi đang hồi xuân, vắng vợ thiếu đàn bà trong nhà như Tư Xỉn là hiểu thấu nhất. Thi thoảng sung ba khía, con Lai rời nơi ẩn nấp vô cùng kín đáo, men theo bờ đê đầy hoa đồng gió nội, thọc sâu vô xóm nhỏ dọc bên bờ kinh Tầm Vu đi tìm tụi chó cái để giải quyết sinh lí. Những chuyến đi như vậy chẳng bình yên chút nào. Nó đụng phải sự bảo vệ và chống trả quyết liệt của tụi chó làng. Ý là chó nội địa ở xóm bên sang đây muốn gạ tình tụi chó cái mới lớn, non mơn mởn, rởn đực mà còn bị đập cho te tua, huống hồ gì nó chẳng qua chỉ là con chó lai, chó hoang bị người đời ruồng bỏ, đòi giết thịt. Lũ chó làng không chỉ ghét con Lai ở bộ răng hô lịa xịa bộc lộ bản chất không phải là kẻ có ngôn phong đàng hoàng, chân thật mà còn ở bộ lông xù bung xỏa đen huyền trông rất bảnh, sành sỏi và đầy bản lĩnh. Gà ghét nhau vì tiếng gáy, chó ghét nhau vì tiếng sủa. Con Lai biết thân phận mình nên khiêm nhường, mỗi lần vô gặp chó làng thường im lặng vẫy đuôi, miệng ngậm câm như hến. Bộ lông tạo nên cái mã hào nhoáng rất ngoại quốc của con Lai ngày càng ngắn lại, ít xoăn và ôm sát thân mình, một phần là từ hậu quả của những trận chiến giành lấy mạng sống cho mình. Một phần là do phải lễ, biết sống thích nghi cho giống ngoại hình của tụi chó làng của vùng đất này.

Hôm bữa nhậu với Ba Nheo và mấy ông hàng xóm, Tư Xỉn muốn con Lai sống đường hoàng trong nhà chứ không còn chui rúc ở ngoài gò mả, nên huýt sáo gọi nó vô, miệng mỉm mỉm cười giới thiệu đây là con chó lão mới xin về nuôi, khôn đáo để. Ba Nheo liếc sơ qua liền nói:

- Xạo nghen ! Gạt lừa ai thì được, chứ tui thì không ! Nhìn sơ qua là biết ngay liền…

- Biết gì nào?

Tư Xỉn hỏi lại cộc lốc, nhưng đầy vẻ thách thức. Và trong đầu đang nghĩ cách để chống chế bảo vệ cho con chó. Dịp may là lúc đó, dưới kinh Tầm Vu có một chiếc ghe hàng chạy bằng máy kohler 4, sìn sịt khói xám, phát ra tiếng rao vang vọng cả vùng sông nước:

- Chó đổi chiếu hôn bà con cô bác ơi?… Chó đổi chiếu hôn bà con cô bác ơi?…

Tư Xỉn như mở cờ trong bụng nói to:

- Chó đổi chiếu xưa lắm rồi! Chó đổi mấy con cá vồ, hơn hai cân khoai lang bi và mấy chùm nhãn chín thơm mới dữ! Phải hông Ba Nheo nè?

Ba Nheo hiểu ý ngầm của Tư Xỉn nên im ru. Được sự hậu thuẫn của người chủ, con Lai mừng quá, từ dưới đất nhảy cẩng vô lòng Tư Xỉn, liếm liếm vô má lão, rồi chĩa hàm răng hô sang Ba Nheo, lườm mắt gằng mạnh từng tiếng một, nghe chắc nịch: gâu, gâu, gâu… Ba Nheo hết hồn, làm rơi miếng mồi mới gắp, sắp đưa vô miệng, xuống sạp tre. Hắn nhỏm dậy, quýnh quánh không kịp xỏ dép định bỏ chạy. Tư Xỉn vỗ vô đầu con Lai rầy:

- Bậy mầy, chiến hữu… Bạn tốt của tao đó! Ừ, mà nhờ Ba Nheo, ta mới gặp được nhau chứ bộ !

Con chó bị nhắc nhở nên rụt đầu, thu cái mỏm hô chìa lịa xịa lại. Nhưng con mắt vẫn đảo điên, dò chừng.

*

* *

Tháng Tư, mùa hạ tràn về, mùa của những công việc cuối năm ở trường. Tôi đang bận rộn, tập trung vào công tác ôn thi cho tụi học trò, thì bất ngờ nhận được cú điện thoại của Ba Nheo:

- Tư Xỉn mất rồi ! Đang chở xác từ Sài Gòn về. Thầy giáo tranh thủ về Tân Phú nghen ! Tiện thể mang con Lai theo luôn !

Cúp máy. Trời, cuộc sống vô thường. Mới gặp nhau mà giờ đây đã chia xa vĩnh viễn. Đúng rồi, hồi Tết tôi quan sát thấy thần sắc của Tư Xỉn rất tệ. Nhớ lúc lão buộc chặt cái bao có đựng con chó vô chiếc xe máy của tôi, giọng buồn buồn tâm sự:

- Tụi nhỏ và bà xã đòi bán miếng đất còn lại mà về Sài Gòn sinh sống mấy năm nay rồi. Tui viện cớ ở lại chăm sóc nhà cửa, vườn tược để sau này khi Tết nhứt, lễ lộc, con cháu có chỗ, có nơi mà về. Dẫu không phải gốc gác ở đây, nhưng từ lâu tui xem Tân Phú là quê hương mình. Vả lại, tui cũng thương và quyến luyến con Lai lắm ! Về trên ấy, nó sống với ai?

- Sao lão không mang nó theo luôn?

- Tui có đề cập với con cái và vợ tôi chứ ! Nhưng họ không thích, họ nói đồ chó hoang, chó lai. Sài Gòn đất chật, người đông, mang nó lên trên ấy biết nuôi ở đâu. Con Lai cũng quen sống ở đồng quê này rồi, lỡ lên trên ấy nó trở chứng gây tiền án, tiền sự với mấy đứa cháu và mọi người xung quanh thì rõ khổ.

Đám tang của Tư Xỉn được tổ chức rầm rộ, có cả dàn kèn Tây được thằng rể ngoại quốc mướn ở tận thành phố chở xuống. Trong buổi lễ, mọi người đang ngất ngây xúc động thưởng thức bài hòa tấu Tình cha mùi mẫn thâm kim thì bất ngờ có tiếng tru dài của con chó, ngân vang nghe lạnh cả xương sống. Mọi người dáo dác kiếm tìm xem nó ở nơi đâu. Ba Nheo cất lời:

- Tiếng tru của con Lai đó mà ! Ông giáo mang con chó về để đưa tiễn Tư Xỉn lần cuối…

- Con này bản lĩnh thiệt! Chứ chó thường mà nghe kèn Tây là cụp đuôi chạy trốn, phải không thầy giáo?

Trật hết rồi… Mọi người chỉ biết rằng Tư Xỉn có nhờ tôi mang con chó yêu quý của lão về Tháp Mười nuôi hộ. Nhưng đi giữa đường thì nó giẫy mạnh, xé toạc cái bao, thoắt vọt ra giữa ruộng. Chựng nhìn tôi, sủa vang mấy tiếng, rồi quay đầu chạy miết về lại hướng Tân Phú. Lúc đầu tôi rất buồn lo vì mình không làm tròn trách nhiệm mà ông bạn già giao phó và sợ nhất là con chó sẽ bị lạc đường. Nhưng nghĩ kỹ, con chó kia cũng không nỡ rời xa mảnh đất này. Dù đây không phải là nơi sinh ra, nhưng là nơi nó từng đổ máu bởi những trận chiến sinh tồn, nơi có những người bạn lúc đầu xem nhau như kẻ thù, cắn nhau đau, để rồi thân nhau hơn. Và có thể trong số những lứa chó trên quê hương Tân Phú là con, là cháu của con Lai.

Cách ngày sau đám tang Tư Xỉn, người ta thấy xác con Lai nằm rũ chết bên mộ của lão Tư. Người phát hiện đầu tiên là đứa cháu ruột của lão. Trong một buổi chiều, nó một mình lén ra ngôi mộ của ông ngoại, thích thú nhìn ngắm cảnh đồng quê có ráng mây đỏ quạnh, tiếng dế kêu ran, từng đàn cò trắng bay rập rờn tìm chốn ngủ.

Mộ con chó được chôn cạnh ngôi mộ của Tư Xỉn cho bớt đi sự cô quạnh, lẻ loi. Bởi rồi đây con cháu, người thân của lão cũng lần lượt cuốn gói về thành phố, tiếp tục một hành trình đi tìm cuộc sống mới. Và có khi, họ vĩnh viễn không trở lại vùng đất này…

                                                                              Tháp Mười, tháng Tư, 2019

                                                                                              HỒ VĂN

 

 
     
  Cộng tác viên ( BÁO VNĐT)  
  Về đầu trang 

Ý kiến bạn đọc
 Gửi ý kiến 

Cùng tác giả
 


Các bản tin Khác

1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 
 Bài mới cập nhật





















  •  Shop văn nghệ

     Nỗi nhớ thời gian (27/10/2014)  


     Người cận vệ- (12/08/2014)  


     Tuyển tập kịch ngắn (20/03/2014)  


     Hoa dồng (20/03/2014)  


     
     Tìm tác giả
     
     
         
     



     
     
       
       
         
    Hội thành viên
         
     
    Đăng ký nhận bản tin
      
     
     

     
    Múa |  Điện ảnh |  Văn nghệ thiếu nhi |  Văn nghệ trẻ |  Quê hương-Đất nước-Con người |  Văn nghệ nước ngoài |  Tác giả-Tác phẩm |  Bạn đọc |  Vui-Phê bình |  Shop văn nghệ |