Thứ Bảy, ngày 26 tháng 5 năm 2018        
     
 
   Bút ký
  Bản in |  Gửi email    Cập nhật ngày:  21/04/2017  
  Đằng sau một thương hiệu nổi tiếng  
 

   Trong gần chục năm trở lại đây, thương hiệu Muối sấy Ngọc Yến với tên tuổi ông chủ Nguyễn Văn Bé (ông Ba Bé) đã nổi tiếng khắp mọi nơi trong tỉnh Đồng Tháp, thành phố Hồ Chí Minh, các tỉnh miền Tây, miền Đông Nam bộ…. Không những thế, ở khá nhiều tỉnh thành miền Bắc cũng đã có sự hiện diện các đại lý của ông. Nghe đâu ông cũng chuẩn bị xuất lô hàng lớn qua Hàn Quốc, Canada, Campuchia nữa. 

 
 
 

          Bắt đầu từ năm 2002, Muối sấy Ngọc Yến ngày càng được nhiều người tiêu dùng nhắc đến nhất là các bà nội trợ, các “nam thanh nữ tú” mê món trái cây. Mỗi năm ông sản xuất được đến vài chục tấn, năm sau luôn cao hơn năm trước. Riêng trong năm 2016 vừa qua, con số thật ấn tượng, tăng lên cả ngàn tấn muối sấy mang một cái tên rất con gái - Ngọc Yến. Khả năng năm 2017 này sẽ cán mức 1500 tấn một năm. Hồi ấy mà nói một ông nông dân Hai Lúa quê mùa ở Đồng Tháp có thể “ăn nên làm ra”, làm giàu từ muối ớt thì có ai mà tin nổi! Ở một tỉnh rặt là trồng lúa, ai mà dám mang cây ớt về trồng. Trồng ra rồi bán cho ai. Lỡ trồng lúa không ai mua thì còn để lại ăn hay bán cho bà con có cái ăn hàng ngày, không chết đói được. Còn ớt… một loại gia vị, không có cũng… “chẳng chết”. Không bán được có mà đổ đi, cho ai mà thèm lấy…

Để làm được sản lượng muối sấy đưa ra thị trường như trên, có hai nguyên liệu chính trong thành phần là muối và ớt. Hàng năm cơ sở của ông đã góp phần tiêu thụ một lượng ớt không nhỏ được sản xuất ngay tại địa phương - huyện Thanh Bình và một số huyện lân cận trong tỉnh. Bà con trồng ớt bớt cảnh giá ớt “trúng mùa mất giá” hay giá cả trái ớt giống như lúa, trồi sụt, không ổn định, nếu không có cơ sở muối sấy Ngọc Yến, mỗi ngày cũng “ngốn” cả vài trăm kí ớt tươi. Thậm chí có bà con ở Châu Thành ngán làm lúa, nuôi cá đang thời kì khó khăn đã lên tận Thanh Bình mua ruộng chỉ để  … trồng ớt, bán cho ông Ba Bé, chắc ăn hơn, ông Hai Phương, một lão nông mới về tạm trú ở ngay thị trấn Thanh Bình nói với tôi như vậy.

           Chưa hết, trong hoàn cảnh hiện nay bà con ở miệt Bạc Liêu lượng muối bị tồn đọng ngày càng lớn, giá cả thì rẻ mạt với tình trạng “bán như cho”. Cơ sở muối sấy Ngọc Yến mỗi năm tiêu thụ trên cả ngàn tấn muối, với giá cả hợp lý cho diêm dân, trong thâm tâm bà con rất mang ơn ông, họ bớt cảnh chầu chực chờ thương lái, diêm dân có lời chi phí để chuẩn bị cho mùa sau, sau khi trừ mọi chi phí bỏ ra. Tôi chưa nói đến tiêu, tỏi, bột ngọt…để làm ra sản phẩm. Còn nữa, ngay tại cơ sở của ông, hàng ngày đã giải quyết việc làm cho trên năm mươi lao động thường xuyên xung quanh thị trấn Thanh Bình nhỏ bé này.

              Người ta thường nói: “Bên cạnh thành công của người đàn ông bao giờ cũng có bóng phụ nữ”. Đúng vậy! Bên cạnh thành công rực rỡ hôm nay của ông Nguyễn Văn Bé luôn có vợ và các con của ông đồng hành. Ông nói, ông luôn biết ơn họ, nhớ công lao của họ. Nếu không có bà chị họ của ông, thấy người em túng quẫn, muốn tự tử vì nợ nần chồng chất, được xã Tân Phú cấp cho cuốn sổ nghèo kêu vợ chồng con cái lên Tây Ninh dạy cho cái nghề làm muối. Nếu không có đứa con gái Ngọc Yến những ngày đầu trăm ngàn gian khó đã đội trên đầu từng sề cá, sề khoai lang, bó rau vườn, từng rổ trái cây mua từ chợ Thanh Bình chạy xe đạp cả bốn năm cây số vào tận Tân Phú, quê nội của ông để bán lại, gom góp từng đồng tiền lẻ một vài ngàn để ông “đứng dậy” từ những chuồng trăn, ao cá, chuồng cút… làm “sạch bách” chút tài sản mới gây dựng của hai vợ chồng từ khi về chung một nhà. Nó bỏ học khi mới tới lớp năm, “hy sinh” cả tương lai theo vợ chồng ông đi “gõ cửa” từng nhà, từng cái chợ nhỏ ngày nắng cũng như ngày mưa, muốn mòn đường từ chợ Bàn Cờ, quận 3 tới chợ Cầu Ông Lãnh, quận 1 chào hàng từng bọc muối của hai vợ chồng làm thử, pha trộn gia vị trên từng nia nhỏ, phơi đảo dưới cái nắng chang chang… thì làm sao ông được nổi tiếng, nhiều người biết đến như ngày hôm nay.

             Gặp Ngọc Yến, tôi cảm nhận em là một cô gái vẫn mang đậm nét chân quê dù lăn lộn cùng ba mẹ lên Tây Ninh, đi Sài Gòn rồi lại vòng trở về ngay mảnh đất Thanh Bình, Đồng Tháp sau khi gia đình đã mang về quê hương được một cái nghề hoàn toàn lạ lẫm cả hơn chục năm về trước ở mảnh đất xứ sen này. Em trầm ngâm kể cho tôi nghe trăm ngàn khó khăn lúc ấy.

- Lúc ban đầu tôi lên Sài Gòn không có tiền mướn sạp, đứng giữa chợ mà bán, phải năn nỉ cô bác cho đứng gần quấy hàng của họ để bán từng bịch muối, có người thương thì cho, có người sợ hàng của họ không bán được, họ đuổi “như đuổi tà”… Hồi ấy mua muối, ớt và gia vị về trộn rồi rải ra từng sề phơi nắng. Nhiều bữa mưa không kịp chạy. Mấy sề muối coi như đi tong, lại lỗ, ba mẹ đi vay tiền làm lại từ đầu. Tôi nhớ những mẻ đầu tiên tôi ra kí gởi muối Ngọc Yến ở mấy tiệm buôn tạp hóa. Các tiệm lúc ấy chủ yếu là muối Tây Ninh. Ít ngày sau tôi nhờ người quen đi mua muối nhưng phải là loại muối Ngọc Yến. Và sau vài lần “thủ thuật” như vậy, bà con cũng bắt đầu dùng thử muối của mình thấy có mùi vị ngon, thơm, chất lượng, đặc biệt hơn các loại muối chế biến khác thì lượng mua ngày càng nhiều hơn. Mừng khi muối mang thương hiệu Ngọc Yến được nhiều người tin dùng thì xui rủi lại ập đến.

Có một đêm, hai vợ chồng chở hai xe muối có ngọn của nhà làm từ quận 3 sang quận 1 bỏ mối để sáng cô bác bán lẻ. Chồng tôi chạy trước, xe tôi chạy sau, cách chợ Cầu Ông Lãnh khoảng vài trăm mét thì bánh trước xe tôi bị nổ, đêm khuya không thấy rõ, cả người và xe sụp xuống cái hố. Mặt và người bị chà lết trên đường đá. Cả cái xe muối văng tứ tung. Tôi lịm đi, máu me bê bết. Không biết bất tỉnh bao lâu. Đường đêm khuya vắng ngắt. May có một người đàn ông từ sau chạy tới. Gặp người nằm gục bên đường, anh lay kêu một hồi tôi mới tỉnh. Tôi cho anh số điện thoại của ông xã. Chồng tôi bỏ vội đống muối ở chợ, vội ngược trở lại và xốc tôi vô bệnh viện. Cũng cả mấy tháng tôi mới tự đi lại được… Bớt bệnh vợ chồng lại rong ruổi trên đường cùng ba má duy trì và phát triển cơ sở.

          Được biết những năm qua Cơ sở chế biến muối sấy của vợ chồng ông Ba Bé liên tục được các cơ quan cấp trung ương tặng huy chương vàng, cúp vàng chất lượng sản phẩm, một danh hiệu cao nhất, như: Huy chương vàng hàng Việt Nam chất lượng cao, Cúp Sen Vàng Việt Nam, Kỷ niệm chương Doanh nhân tiêu biểu, danh hiệu “Phù hợp tiêu chí tín nhiệm vàng: Nhà cung cấp đáng tin cậy tại Việt Nam” do Viện Nghiên cứu Việt Nam, đơn vị giám sát chất lượng quốc tế  - Vương quốc Anh và Trung tâm khảo sát chỉ số tín nhiệm doanh nghiệp phong tặng … Tôi thật ngưỡng mộ ông. Thế nhưng ông vẫn nói, nếu chỉ một mình tôi thì tôi không có ngày hôm nay. Tất cả các danh hiệu cao quí và vinh dự trên sẽ không bao giờ tôi với tới được. Trong thâm tâm tôi muốn giành những danh hiệu cao quí ấy cho vợ và con tôi.

 - Con mình đứt ruột đẻ ra đứa nào mà không thương, nhưng trong thâm tâm tôi thương đứa con gái thứ ba nhiều lắm, nó thiệt thòi nhất trong ba đứa con của tôi, những hạt muối của tôi hôm nay đổi bằng những giọt mồ hôi của vợ con tôi, có thể nói có cả bằng những giọt máu, tính mạng của nó nữa. Nó rong ruổi theo hai vợ chồng từ khi chúng tôi chỉ còn hai bàn tay trắng, tôi “cám ơn” nó và tôi đã lấy tên của Ngọc Yến, đặt tên cho Cơ sở sản xuất muối của mình, ông Bé xúc động nhớ lại chuyện xưa. Nếu không có đứa con gái của tôi, chưa chắc tôi được nhiều người biết đến như hôm nay, ông lại nhắc câu nói đó với chúng tôi.

 
     
  Phạm Thị Toán ( Báo Văn Nghệ)  
  Về đầu trang 

Ý kiến bạn đọc
 Gửi ý kiến 

Cùng tác giả
 


Các bản tin Khác

 Bài mới cập nhật





















  •  Shop văn nghệ

     Nỗi nhớ thời gian (27/10/2014)  


     Người cận vệ- (12/08/2014)  


     Tuyển tập kịch ngắn (20/03/2014)  


     Hoa dồng (20/03/2014)  


     
     Tìm tác giả
     
     
         
     



     
     
       
       
         
    Hội thành viên
         
     
    Đăng ký nhận bản tin
      
     
     

     
    Múa |  Điện ảnh |  Văn nghệ thiếu nhi |  Văn nghệ trẻ |  Quê hương-Đất nước-Con người |  Văn nghệ nước ngoài |  Tác giả-Tác phẩm |  Bạn đọc |  Vui-Phê bình |  Shop văn nghệ |