Thứ Sáu, ngày 6 tháng 12 năm 2019        
     
 
   Bút ký
  Bản in |  Gửi email    Cập nhật ngày:  09/07/2019  
  Tìm anh từ một tấm ảnh  
  Tình cờ, tôi nhìn thấy tấm ảnh chụp một người đàn ông cụt cả hai giò, ngồi thoi loi trên chiếc xuồng ba lá nhỏ nhoi giữa cánh đồng mênh mông trong mùa nước đổ, đang tung rộng tay vung chài bắt cá. Tấm ảnh có tên: “Tàn mà không phế” đã làm cho Ban giám khảo cuộc thi “Học tập tấm gương, đạo đức Hồ Chí Minh” lần thứ nhất năm 2015 tỉnh Đồng Tháp “tâm phục, khẩu phục” trao cho tác giả không chuyên, đại tá Mai Minh Chiến, hiện là Chủ tịch Hội Cựu Chiến binh tỉnh giải cao nhất của cuộc thi.  
 
 

Anh TTHCM 01.jpg 

 


Nhìn tấm ảnh, tâm trạng tôi thật khó tả, tim chợt nhói đau. Tôi thầm nghĩ: Anh giỏi quá! Dù tai nạn hay bị thương tôi cũng rất ngưỡng mộ, nể phục một con người đã vượt qua nghịch cảnh, hòa nhập cộng đồng. Dò theo tấm ảnh tôi tìm ra nhân vật ấy là anh Lê Thanh Hùng (mọi người hay gọi Tám Hùng, thứ trong nhà của anh). Anh sinh vào năm 1965 tại ấp 5, xã Gáo Giồng, huyện Cao Lãnh, tỉnh Đồng Tháp, là thương binh nặng loại ¼ trong chiến tranh biên giới Tây Nam khi Việt Nam sang giúp nước bạn Campuchia khỏi họa bọn diệt chủng Khơ me Đỏ vào những năm tám mươi của thế kỉ trước.

Năm 1985, khi vừa tròn 20 tuổi anh xung phong lên đường nhập ngũ. Chuyện tham gia quân ngũ của anh cũng rất bình thường, anh kể: Tôi đang công tác ở Xã đội, năm ấy trong đợt đi vận động tuyển quân trong lực lượng đoàn viên, thanh niên của xã Gáo Giồng, huyện Cao Lãnh, vì thiếu quân nên tôi xung phong nhập ngũ luôn. Sau thời gian được huấn luyện ở căn cứ Đồng Tâm, Long An ba tháng, tại Sư đoàn 868 rồi chúng tôi sang Campuchia, được cấp trên phiên về Đội tải thuộc Sư đoàn 303, Tiểu đoàn 3 ở Pattambang với nhiệm vụ chính là vận chuyển gạo, thịt, súng ống, đạn dược, muối ăn…và cả việc đưa anh em thương binh về tuyến sau.

            Vào ngày 02 tháng 3 năm 1986 hai mươi người của Đội tải đi công tác. Chúng tôi đi cách nhau với khoảng cách 6 mét 1 người. Đoạn đường đi công tác này sáng nào cũng có đơn vị công binh đi trước rà mìn để đảm bảo an toàn cho Đội tải. Vậy mà, thật xui xẻo, anh em đi gỡ mìn vẫn bị sót…

Cả đơn vị chỉ mình tôi bị đạp phải trái mìn hơi của Trung Quốc. Nhớ lại vẫn còn kinh khủng. Loại này khi nổ phá thân thể ghê gớm, phần xương ống cả hai chân tôi bị dập nát hết. Máu me bê bết, tôi lịm đi. Anh em vội khiêng tôi về đội phẫu của trung đoàn, sau đó vết thương bị nhiễm trùng nên phải tháo khớp lên tới đầu gối, da lại bị rút lên cao. Về Cần Thơ dưỡng thương một tháng, bác sĩ cắt lấy da bao xương chỏm mới may kín đầu vết thương được, da lại bị kéo lên thêm một đoạn nữa tới đùi.

            Từ một chàng trai lực lưỡng cao 1 mét 67, sáng sủa, mới hai mươi hai tuổi đời, trở về sau chiến tranh, tôi cảm thấy như người vô dụng. Sau những chuỗi ngày đau đớn vì vết thương hành hạ, tuy nơi bị thương kéo da non, nhưng vết thương lòng lại đeo bám tôi ngày càng nặng nề, u ám hơn. Tôi mất cả hai chân sát tới tận háng, cuộc đời tôi giờ đây gắn liền với hai cái ghế nhỏ là phương tiện đi lại.

Tôi nghĩ mình đã trở thành một phế nhân rồi. Làm sao mà sống nổi khi sức trai vẫn hừng hực mà thân thể chỉ còn lại hơn phân nửa chiều cao. Hụt hẵng, mất thăng bằng, chơi vơi, rất nhiều đêm tôi không tài nào ngủ được. Mắt cứ chong chong suốt. Rồi có đêm vừa mơ mơ màng màng, bò dậy đi vệ sinh, như một phản xạ quen thuộc, tôi bỏ hai chân xuống đất, hai cùi chân chạm đất, mất thăng bằng, không kịp chống hai tay, tôi sụp xuống đất chúi nhủi, đau nhói tới tận óc. Nước mắt cứ tự chảy, nước mắt của một thằng đàn ông lúc ấy cảm thấy sự bất lực, thất vọng đến tột cùng, chị à. Có khi tôi cầm trong tay một nắm thuốc ngủ, muốn ngủ luôn một giấc dài, không bao giờ tỉnh lại, để khỏi bận lòng cha mẹ, anh em bởi lúc ấy cha mẹ tôi nghèo khó, thuộc hộ nghèo “bền vững”, giờ về lại bắt ông bà lo nữa hay sao. Tôi cũng có hoài bão, có ước mơ, có những khát khao cháy bỏng. Tương lai lúc ấy sao mịt mù, bế tắc …

Thế nhưng …. Sau những đêm dài suy nghĩ, trăn trở, anh đã “đứng dậy” và sống như bao người bình thường khác, hòa nhập được cộng đồng. Tôi hiểu anh đã không mất đi tất cả! Những năm trong quân đội đã rèn giũa anh bản lĩnh hơn nhiều so với trước, là tính quyết đoán, có ý thức vươn lên của người lính; là cái nghề chài lưới kiếm cá, nuôi heo, làm ruộng tiếp ba má từ thời chưa nhập ngũ, là cha mẹ, bà con, bạn bè, đồng đội luôn đi bên anh khi cần và có người vợ tảo tần luôn bên anh hôm sớm, ...

Như một câu chuyện cổ tích có hậu, trong thời gian dưỡng thương ở Bình Minh, Vĩnh Long, một cô gái dân tộc Khơme, quê ở Trà Vinh từ cảm thương rồi yêu anh, đi theo anh, trở về quê hương Cao Lãnh, tình nguyện làm “đôi chân” cho anh. Lúc ấy anh nghĩ anh vẫn “còn” nhiều thứ chứ không hề mất hết! Và vợ chồng anh đã làm được những việc tưởng chừng “không thể” từ hai bàn tay trắng.

Với nghề giăng lưới, câu, lờ, lọp, nuôi heo gà vịt, nuôi cá tôm, anh chị đã mua được 24 công ruộng, từ đất phèn nặng của vùng sâu, giờ đã canh tác được 3 vụ trong năm. Trên bờ ao anh trồng xen các loại cây ăn trái như: chuối, mít, xoài,… Bình quân mỗi năm lợi nhuận của hai vợ chồng gần cả hai trăm triệu đồng sau khi trừ tất cả chi phí. Nỗ lực vượt khó đã đem đến cho anh cuộc sống gia đình khá đầy đủ, hai đứa con trưởng thành, lập gia đình, đã có việc làm ổn định. Anh chị chẳng còn niềm vui, hạnh phúc nào hơn nữa.

Người phụ trách cựu chiến binh của xã Gáo Giồng cho biết khi chúng tôi vào thăm gia đình anh: Là thương binh nặng, anh không chỉ chăm lo phát triển kinh tế gia đình, anh còn quan tâm, giúp đỡ các đồng đội trong Chi hội Cựu chiến binh phát triển kinh tế. Anh đóng góp các nguồn quỹ hoạt động xã hội như: xây dựng nhà “Nghĩa tình đồng đội”, quỹ khuyến học, quỹ an ninh quốc phòng, tích cực tham gia các hoạt động từ thiện, xây dựng quỹ hội, hỗ trợ hội viên có hoàn cảnh khó khăn, gương mẫu đi đầu trong các hoạt động ở địa phương. Năm 2016 anh được là một trong ít đại biểu cựu chiến binh vinh dự được cử ra thủ đô Hà Nội dự Hội nghị Cựu chiến binh làm kinh tế giỏi toàn quốc. Khi chúng tôi ghé thăm gia đình, rất vui mừng anh chị đang hoàn thiện căn nhà xây cấp 4 khang trang, rộng rãi ngay trên nền ngôi nhà lá cũ năm xưa.

Anh Lê Thanh Hùng đã vươn lên tỏa sáng giữa cuộc sống đời thường, phát huy được bản chất anh "Bộ đội Cụ Hồ" trong thời bình và chứng minh được một điều, dù bản thân “có tàn nhưng không phế”. 

           

 
     
  Phạm Thị Toán ( BÁO VNĐT)  
  Về đầu trang 

Ý kiến bạn đọc
 Gửi ý kiến 

Cùng tác giả
 


Các bản tin Khác

 Bài mới cập nhật





















  •  Shop văn nghệ

     Nỗi nhớ thời gian (27/10/2014)  


     Người cận vệ- (12/08/2014)  


     Tuyển tập kịch ngắn (20/03/2014)  


     Hoa dồng (20/03/2014)  


     
     Tìm tác giả
     
     
         
     



     
     
       
       
         
    Hội thành viên
         
     
    Đăng ký nhận bản tin
      
     
     

     
    Múa |  Điện ảnh |  Văn nghệ thiếu nhi |  Văn nghệ trẻ |  Quê hương-Đất nước-Con người |  Văn nghệ nước ngoài |  Tác giả-Tác phẩm |  Bạn đọc |  Vui-Phê bình |  Shop văn nghệ |