Chủ Nhật, ngày 23 tháng 9 năm 2018        
     
 
   Thơ
  Bản in |  Gửi email    Cập nhật ngày:  19/06/2014  
  Thân tàu trên biển.  
 

Tàu thủng rồi anh ơi...

Nước vào khoang từng cơn ồ ạt

Không ở biển khơi mà em nghe chua chát

Đau lắm thân tàu, thương lắm thân anh!

 
 
 

5.jpg

Kiểm Ngư Việt Nam-Ảnh: Minh Hà

Lê Ngọc Anh Thư

 

Thân tàu trên biển.

 

 

Tàu thủng rồi anh ơi...

Nước vào khoang từng cơn ồ ạt

Không ở biển khơi mà em nghe chua chát

Đau lắm thân tàu, thương lắm thân anh!

 

Tàu bể rồi anh ơi...

Bám chắc vô-lăng tay anh rắn hơn thép

Từng mảng tách rời nhau, anh vội vàng chắp nối

 Biển cuối đầu, sóng ngã lớp chào anh.

 

Những con tàu chẳng vũ khí hung hăng

Hiền lành như chính những người con đất mẹ

Dẫu có trút đau thương lên thân hình nhỏ bé

Vẫn tự hào khi Tổ quốc gọi tên.

 

Nếu thấy con mình sống cảnh lênh đênh

Chắc mẹ Âu Cơ từ non xa đau đớn

Cha ở đó nhìn con mà lòng như dao cắt

Công lý đâu rồi để dậy sóng biển Đông?

 

Những thân tàu nhỏ bé mong manh

Viết tiếp chiến công giữ bình yên Tổ quốc

Qua rồi thuở thân tàu không con số

Nay tự hào, ghi dấu giữa khơi xa.

 L.N.A.T

Cẩm Nhung

 

Cổ tích ngàn lẻ một đêm

              

                                   Tặng Kim Sơn

 

Chị vẫn thường hay kể về em

như câu chuyện ngàn lẻ một đêm

về cô bé lọ lem hiếu học

vượt qua bao gian nan khó nhọc

cõng chữ về nhà

.

chị vẫn thường hay kể về loài hoa

cây xương rồng nơi vùng sa mạc

vươn mình trong nắng mưa gió cát

tỏa hương.

 

chị vẫn thường hay kể về tình thương

về cô giáo nơi làng quê nghèo khó

dành dụm tiền tặng học trò mua sách

chấp cánh tương lai.

 

chị vẫn thường hay kể về hôm nay

về những ngọn hải đăng của biển

lặng lẽ

lặng lẽ

trong đêm.

 

chị vẫn thường hay kể về em

như cổ tích ngàn lẻ một đêm…

 

C.N


Bùi Minh Dạ Thảo

 

Cũng chỉ bấy nhiêu thôi

Bao nhiêu người đến và đi trong đời
Ngày sóng gió biết ai còn ở lại
Tôi không nhắc về hai từ mãi mãi
Như mặt trời lúc rạng sáng, tàn đêm.

Bao nhiêu người để có thể thương thêm
Có thể khóc cười sớt chia những buồn đau mất mát
Hay chỉ như cốc cà phê nước thứ ba rất nhạt
Bạn và bè - sẽ tan biến nơi đâu?

Bao nhiêu người? Hay chỉ giống như nhau
Sượt qua nhanh mảnh khăn, chéo áo
Tỉnh giấc ra chẳng còn như mộng ảo
Ngoái lại đời mình cô lẻ chơi vơi.

Rồi sẽ còn lại bấy nhiêu thôi
Những đơn côi tháng năm tuổi trẻ
Bước chân đi âm thầm lặng lẽ
Bạn và bè - cũng chỉ bấy nhiêu thôi...

 

B.M.D.T

Nguyễn Thuyền Duyên

EM LÀ GÌ


Em là gì giữa bộn bề đời anh,
Giữa những trong xanh những mảng màu đen trắng.
Em là gì hay chỉ là khoảng lặng,
Anh cách đều rồi lặng lẽ xa nhau.

Em làm gì với nỗi nhớ hanh hao,
Gửi cùng mây hay tâm tình cùng làn gió.
Có phút giây nghe tim mình như chẳng có.
Một niềm đau không biết tự nơi nào,

Mình là gì giữa bộn bề đời nhau,
Khi mỏng manh chỉ cần một lời lên tiếng,
Khi thời gian vẫn đều đều nhịp cũ,
Giữa đời anh, em là khoảng trống không màu.

Rồi chúng ta sẽ là gì của nhau,
Trong bộn bề riêng mang mỗi người một quá khứ.
Khi nước mắt mặn môi em cố giữ,
Giữa những chạnh lòng, những khoảng trống mênh mông…

N.T.D


Thanh Nguyên

Tuổi mười lăm
                    Tặng những học trò lớp 9 thân thương

Có một ngày trời vẫn trong xanh
Bỗng cơn gió mang hương mùa hạ
Sắc phượng hồng lùa qua khung cửa
Tuổi mười lăm, nhỏ bước chạm cuộc đời

Tuổi mười lăm của nhỏ hay nổi loạn
Cái tôi của mình là trên hết mọi đúng - sai
Cô biết tuổi này nhỏ đã dần biết nghĩ
Nhưng thế nào cũng đừng đánh mất bản thân mình con nha!

Tuổi mười lăm có ánh nhìn bối rối
Của cậu trai lớp bên cạnh vụng về
Những rung động đầu đời khe khẽ
Là vị ngọt tình đầu con sẽ mang theo

Tuổi mười lăm là một chiều tan lớp
Tiếng chuông reo nhưng còn mãi chần chừ
Nhỏ cứ mong sao thời gian thật chậm
Bàn bè, trường lớp con không nỡ chia xa...

Tuổi mười lăm lần đầu con thổ lộ
Bao hồn nhiên, ngây dại...học trò
Tuổi mười lăm con ôm vai cô và khóc
Vụng dại, lỗi lầm, ngang bướng tan trôi...

Tuổi mười lăm, con gạt nước mắt một chiều
Dòng lưu bút trao tay còn dang dở
Những cái ôm siết chạy ngược với thời gian
Rưng rưng, thương nhớ bao nỗi niềm...

Tuổi mười lăm tròn đầy con gửi lại
Bạn bè, trường lớp thân thương
Cô biết có ánh nhìn trong vắt
Vội vàng, đứt quãng, quay đi...

Tuổi mười lăm ơi, hãy bắt đầu những đẹp tươi
Trưởng thành vẫy tay chào con tới
Hãy mạnh mẽ tự tin và khẳng định mình
Vì không ai làm được đều đó thay thế con đâu!

T.N


CHIÊU LINH

 

Cho em lời hẹn cũ

 

                   "Anh nhé cho em lời hẹn cũ

                   Để hong khô lệ chiều"

 

Em lần nữa lang thang

Đếm lá thời gian xoay tròn trên đất

Lại buồn nỗi buồn cố hữu

Như kẻ thất tình biếng biện bạch xa xôi.

 

Em buồn và chỉ biết buồn thôi

Dù tháng năm có cài then nỗi nhớ

Em cứ buồn đôi khi vô cớ

Đếm bước mình sóng sánh những lằn ranh.

 

Có mơ hồ vẫn nhận dạng được anh

Người đã mang đi lời hẹn cuối

Cho nỗi buồn lầm lũi

... theo em.

 

Trách móc được gì khi đò đã sang ngang

Bến nước còn đây gợn chút hình bóng cũ

Chiều xôn xao mưa hạ về ấp ủ

Vẳng chút tình đầu lời hẹn ai trao.

 

Em lang thang đường ký ức... tìm nhau

Lời hẹn cũ đã nhàu theo năm tháng

Trang sách cũ đọc chung giờ đã thành quên lãng

Chỉ còn lại tro tàn của ký ức mong manh.

 

Em lang thang trong nỗi nhớ không anh

Lời hẹn cũ lửng lơ treo trong một ngày hạ ướt

Em nức nở nhưng vẫn không khóc được

Thời gian đã vùi mớ quá khứ cạn khô.

 

C.L

 

 


TRANG VĂN NGHỆ HỌC ĐƯỜNG

 

Lê Minh Hùng                                            

 

ƯỚC MƠ CON GÁI

 

Khi biển trời tổ quốc

Bị kẻ hung hăng quấy động

Con gái Ba mơ làm cảnh sát biển

Con nhịn ăn quà sáng

Dành tiền nhắn tin giúp ngư dân

Con đã đúng

Đất nước không bình yên

Trẻ nhỏ cũng góp sức mình

Bài học về Thánh Gióng

Đâu chỉ là con trai

Bà Trưng Bà Triệu

Có đâu nữ nhi thường tình

Sức mạnh vô song là đoàn kết

Trăm triệu trái tim cùng rung một nhịp

Hướng về biển Đông

Trường Sa, Hoàng Sa thật gần

Ba mong

Con gái sớm trở thành cảnh sát biển.

 

                                                TX Hồng Ngự tháng 6/2014

                                                      L.M.H


TRANG VĂN NGHỆ HỌC ĐƯỜNG

 

Nguyễn Thị Hạnh

Lớp ĐHS Văn 10 – Đại Học Đồng Tháp

 

CHẠNH LÒNG NHỚ QUÊ

Ở xa quê, tôi hướng về đất mẹ,
lòng bồn chồn vì thổn thức nhớ quê.

Nghe tiếng hát..
Bài dân ca thuở trước,
Long dạt dào nhớ mẹ quê ta,
Câu ầu ơ thuở ta còn bé,
Mẹ ngọt ngào dìu con vào giấc ngủ,
Con trở về với thuở nằm noi.

Khi con lớn…
Giờ đây con xa xứ,
Lòng chạnh nhớ…
Buổi tiễn đưa…
Con lên trường Đại học
Mẹ rung rung giọt nước mắt vầng trăng,
Cha nghẹn lời chẳng nói thành câu.
Đến bây giờ…
Con nơi miền xa lạ,
Chợt nhớ về ngày bên mẹ cha,
Con cố gắng học hành, phấn đấu
Không phụ lòng cha mẹ chờ trông,
Mong ngày kia đường tương lai tươi sang,
Con quay về bên mẹ cha,
Báo hiếu song thân, ân nghĩa sinh thành.

 

N.T.H
TRANG SÁNG TÁC TRẺ

 

Phạm Cao Trí

CLB Văn học và Sáng tác trẻ - Đại học Đồng Tháp

NẾU CUỘC ĐỜI KHÔNG CHO MÌNH YÊU THÊM AI NỮA

Nếu cuộc đời không cho mình yêu thêm ai nữa
thì mình lại yêu nhau
được không?

Nếu cuộc đời bắt mình phải chọn giữa niềm tin và định mệnh
thì mình vẫn chọn niềm tin
phải không?

Chúng ta luôn tin vào những điều kỳ diệu
mà quên mất rằng cuộc sống đang đẩy hai đứa về những miền rẽ ngược
lý thuyết rồi cũng tan vào hư vô
niềm tin rồi cũng đứt quãng trước định mệnh nghiệt ngã.

Mình từng hứa sẽ nắm chặt tay
Mình từng thề sẽ yêu chết sống
Mình nhớ - rõ như in...

Nhưng không đủ cam tâm, đành lòng ngược gió
để gió mặc sức thổi tung lời hứa
rồi mình còn lại gì đâu?

Thương cho chúng ta chẳng bước nỗi qua định mệnh của một kiếp người.

 

P.C.T



TRANG SÁNG TÁC TRẺ

 

Phạm Cao Trí

CLB Văn học và Sáng tác trẻ - Đại học Đồng Tháp

 

THƯƠNG MÌNH MỘT NỬA

Nhắm mắt để nỗi buồn chảy dài
len vào những khoảng trống chơ vơ
Ngoài kia, đông về
chợt giật mình đã lỡ mấy mùa qua.

Vén rèm
những tia nắng đầu đông xuyên qua ô cửa
chút hanh hao ngày cũ vấy bẩn hết niềm tin
thấy mình một nửa trong chăn
cuộn những khắc khoải tròn vo
rồi cười tít như chưa hề cũ.

Muốn được ôm thật chặt từ đằng sau
Muốn được cắn thật mạnh vào vai ai đó
Muốn được hét lên như điên cho-thỏa-mùa-đông-dài.

Rồi thế
Mùa đông cứ rù rì bản nhạc xưa
Cất nỗi buồn như thể chưa-hề-rơi
Thương mùa đông
Thương mình
một nửa.

P.C.T

 

 
     
  Cộng tác viên ( bao VNĐT)  
  Về đầu trang 

Ý kiến bạn đọc
 Gửi ý kiến 

Cùng tác giả
 


Các bản tin Khác

  • Thăng Long (10/09/2010)
  • Màu hoa cũ (10/09/2010)
  • Chiều ba mươi (10/09/2010)
  • Đêm xuân (10/09/2010)
  • Cộ trâu (10/09/2010)
  • Cảm ơn gió (10/09/2010)
  • Những Hột Thơ (10/09/2010)
  • Xuân về (16/09/2010)
  • Con chưa về (16/09/2010)
  • 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10  >> 
     Bài mới cập nhật





  • TRANG THƠ VNĐT (10/09/2018)







  • LỄ CƯỚI (05/09/2018)








  • THƯ CẢM ƠN! (19/08/2018)

  •  Shop văn nghệ

     Nỗi nhớ thời gian (27/10/2014)  


     Người cận vệ- (12/08/2014)  


     Tuyển tập kịch ngắn (20/03/2014)  


     Hoa dồng (20/03/2014)  


     
     Tìm tác giả
     
     
         
     



     
     
       
       
         
    Hội thành viên
         
     
    Đăng ký nhận bản tin
      
     
     

     
    Múa |  Điện ảnh |  Văn nghệ thiếu nhi |  Văn nghệ trẻ |  Quê hương-Đất nước-Con người |  Văn nghệ nước ngoài |  Tác giả-Tác phẩm |  Bạn đọc |  Vui-Phê bình |  Shop văn nghệ |