Thứ Sáu, ngày 16 tháng 11 năm 2018        
     
 
   Thơ
  Bản in |  Gửi email    Cập nhật ngày:  07/08/2018  
  Trang thơ VNĐT số ngày 5-8-2018  
 

Từ xứ Nghệ con vào Đồng Tháp
Trời tháng Tư, Cao Lãnh ngát hương sen
Viếng phần mộ của thân sinh Bác
Biết cội nguồn, đất nước gọi thành tên.
 
 
 

Lương Xuân Cung

 

XỨ NGHỆ TRONG LÒNG ĐỒNG THÁP

Từ xứ Nghệ con vào Đồng Tháp
Trời tháng Tư, Cao Lãnh ngát hương sen
Viếng phần mộ của thân sinh Bác
Biết cội nguồn, đất nước gọi thành tên.

Là nhà nho yêu dân yêu nước
Chốn quan trường, Phó bảng chẳng là chi
Xếp võng lọng để theo từng chân bước
Với dân làng khi bái tổ vinh quy.

Dân nô lệ, mình cũng là nô lệ
Lẽ nào sông không biết đục biết trong
Khí phách ấy thấm vào lòng trai trẻ
Giữ sao đây cho mãi giống tiên rồng.

Từ Phan Thiết cụ Sắc vào tìm Bác
Đến Sài Gòn rồi sang đất Mỹ Tho
Cùng với cụ Phan Châu Trinh bàn bạc
Để Bác xuất dương mong tìm lại cơ đồ.

Vâng lời cha, Bác ra đi tìm đường cứu nước
Dù lênh đênh khắp bốn biển năm châu
Đường Cách mệnh là chông gai phía trước
Tổ quốc trong tim như một phép màu.

Một xứ Nghệ trong lòng Đồng Tháp
Nợ nước non Bác nén nỗi gia đình
Hồn lãnh tụ pha màu cờ Tổ quốc
Thế giới này trong một cõi anh linh !
 

Cao Lãnh, 15/4/2018    

 

L.X.C          


 

Nguyễn Giang San

 

Về Tam Nông đi anh!

 

Về nghe sếu hát đi anh

Một Tràm Chim nắng mướt xanh màu trời

Nhĩ cán tím phía xuồng bơi

Câu ca vọng cổ ngọt môi em hồng

 

Phú Cường ơi những cánh đồng

Phù sa kết mật đầu bông lúa vàng

Lắng trong lớp đất mỡ màng

Giọt mồ hôi của gian nan tảo tần

 

Mình còn nguyên gốc nông dân

Nên thương lắm dấu bàn chân ruộng cày

Thương từng cánh mỏng diều bay

Phía trời Phú Đức chiều nay gió lồng

 

 

Cùng anh ghé chợ Tam Nông

Chút quà quê chị gói trong nghĩa tình

Mới hay lạ lắm quê mình

Đã yêu đến cả cái nhìn cũng yêu

 

Tam Nông gọi nhớ nhau nhiều!...

 

N.G.S


 

Thanh Sen

BAN MAI NẮNG NHẠT CỎ MỀM

Lơ đễnh thức dậy sau bức màn mây ngày cũ
Những sợi nắng rải vàng ban mai mơn vạt cỏ mềm sương
Vòm cây xạc xào bầy sẻ nâu ríu ran chào ngày mới
Một thoáng lạnh xao lòng nghe cơn bão giật mịt mù xa…

Thành phố trẻ vào Thu hoa sữa thơm dịu dàng trong gió
Lặng lẽ vươn dáng sen ngời bên phố đồng hối hả người xe
Chiếc lá rớt chao nghiêng muốn níu giữ mùa thương Hạ nhớ
Sũng ướt tiếng ve gầy đau vết cứa ngọt ngào xưa…

Góc phố liêu trai khúc nhạc Trịnh buồn hắt hiu mưa rơi tháp cổ
Em bất chợt về trong lãng đãng mờ sương giăng giăng phố núi
Lưu ly tím rợp khoảng trời xưa làm sao quên được
Đôi mắt trong veo ngày nào hồ thu lặng khóc tiễn người đi…

Ban mai nắng nhạt cỏ mềm nhịp đời trôi thong thả
Thành phố trỗi những thanh âm rộn ràng nghe thật lạ mà quen
Những con đường dẫu có ngược xuôi đi về trăm ngã
Ta vẫn yêu vẫn thương hoài giản dị một màu sen…

T.S


 

THANH SEN

 

TAM NÔNG NGÀY MỚI

 

Tam Nông ngày mới quê mình

Gió reo khúc hát bình minh rộn ràng

Nhà cao đường rộng thênh thang

Tràm Chim khoe dáng giữa hoang sơ đồng

 

Mồ hôi rớt xuống minh mông

Năm xưa mở đất cha ông nhọc nhằn

Áo sờn trưa nắng chang chang

Bàn tay chai sạn phèn vàng bám chân

 

Sấm đầu mùa nổ rền vang

Hờn căm dồn nén trào dâng phút này

Đồng sâu giặc dữ phơi thây

Bao năm chờ đợi một ngày vùng lên (*)

 

Tràm vươn xanh đất chua phèn

Lúa trời, nhĩ cán, năn…chen gọi mời

Sếu về thương đất người ơi

Lả lơi vũ khúc say trời quê ta

 

Đồng vàng mượt khúc dân ca

Đường quê khoe sắc muôn hoa đón chào

Con ong say mật tìm nhau

Anh yêu em giữa xanh màu ngát xanh

 

Tam Nông ngày mới ngọt lành

Niềm tin no ấm long lanh mắt người

Đời vui rạng rỡ nụ cười

Trao yêu thương tới xanh ngời tương lai…

 

T.S

 

(*) Chiến thắng Giồng Thị Đam – Gò Quản Cung

 tháng 9/1959 được ví như tiếng sấm đầu mùa mở màn

phong trào Đồng khởi  ở Miền Nam năm 1960.

 

 


 

Nguyễn Hòa Hiệp    

 

NẮNG VÀNG MÙA HẠ

 

 

 

Là nắng vàng mùa hạ

Chải suối tóc hàng cây

Có bàn chân rất lạ

Chạm nhau giữa ban ngày.

 

Là nắng vàng mùa hạ

Đồng bằng sắc áo nâu

Bập bùng trên nhánh lúa

Hình như đang thì thào!

 

Là nắng vàng mùa hạ

Hừng hực lúc ban trưa

Dãy công trình vươn dậy

Rỡ ràng kịp đón mưa…

 

Là nắng vàng mùa hạ

Hứng cả miền tuổi thơ

Có câu chuyện cổ tích

Kể sao hết bây giờ?

 

Là nắng vàng mùa hạ

Qua rồi… qua… một năm

Nếu ta còn có thể

Hãy yêu thêm một lần!

 

N.H.H

 

       

 

 
     
  Cộng tác viên ( BÁO VNĐT)  
  Về đầu trang 

Ý kiến bạn đọc
 Gửi ý kiến 

Cùng tác giả
 


Các bản tin Khác

  • Thăng Long (10/09/2010)
  • Màu hoa cũ (10/09/2010)
  • Chiều ba mươi (10/09/2010)
  • Đêm xuân (10/09/2010)
  • Cộ trâu (10/09/2010)
  • Cảm ơn gió (10/09/2010)
  • Những Hột Thơ (10/09/2010)
  • Xuân về (16/09/2010)
  • Con chưa về (16/09/2010)
  • 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10  >> 
     Bài mới cập nhật









  • TRANG THƠ VNĐT (24/10/2018)












  •  Shop văn nghệ

     Nỗi nhớ thời gian (27/10/2014)  


     Người cận vệ- (12/08/2014)  


     Tuyển tập kịch ngắn (20/03/2014)  


     Hoa dồng (20/03/2014)  


     
     Tìm tác giả
     
     
         
     



     
     
       
       
         
    Hội thành viên
         
     
    Đăng ký nhận bản tin
      
     
     

     
    Múa |  Điện ảnh |  Văn nghệ thiếu nhi |  Văn nghệ trẻ |  Quê hương-Đất nước-Con người |  Văn nghệ nước ngoài |  Tác giả-Tác phẩm |  Bạn đọc |  Vui-Phê bình |  Shop văn nghệ |