Chủ Nhật, ngày 24 tháng 3 năm 2019        
     
 
   Thơ
  Bản in |  Gửi email    Cập nhật ngày:  04/03/2019  
  Trang thơ Văn nghệ Đồng Tháp  
 


 
 
 

Nguyễn Giang San

 

Em về Đồng Tháp với anh

                             

Em về Đồng Tháp với anh

Để thương đến ngút ngàn xanh ruộng đồng

Thương từ Hồng Ngự, Tam Nông

Thương qua Sa Đéc, Lai Vung, Lấp Vò

 

Bỏ sau lưng những chuyến đò

Cầu Cao Lãnh nối hẹn hò lứa đôi

Nhánh sông trong đục lở bồi

Gói bao trầm tích đổi dời tháng năm

 

Cao Lãnh một sớm về thăm

Hương sen gọi thức thanh âm phố phường

Tên hoa gọi những tên đường

Tiếng chim mượt phía màn sương bờ hồ

 

Gáo Giồng đương buổi nước nhô

Xuồng ba lá rước em vô bưng biền

Sóng soi má lúm đồng tiền

Khách phương xa nhớ mùa duyên đồng bằng

 

Châu Thành sáng một đêm trăng

Chung trà thơm chuyện làm ăn miệt vườn

Gió mời nhãn chín đưa hương

Ru say tiếng dế du dương vĩ cầm

 

Người tình(*) hẹn lại trăm năm

Với Sa Đéc, mộng còn thăm thẳm buồn

Thì thôi gởi hết yêu thương

Cho hồng cúc kịp thắm đường làng hoa

 

Yêu anh yêu trọn quê nhà

Một Đồng Tháp gọi em và mùa xuân!...

 

N.G.S

 

(*): Người tình: Gắn liền với câu chuyện tình yêu buồn và quyển tiểu thuyết tự truyện nổi tiếng Người tình của nữ nhà văn Marguerite Duras.

 


 

Phan Thị Cẩm Nhung

 

CẢM ƠN

                                Yêu thương tặng mẹ

 

 

Cảm ơn đời cho ta được có mẹ

Một lần thôi cũng đủ trọn kiếp người

Nghe ầu ơ trong tiếng khóc tiếng cười

Nghe hạnh phúc về cả trong tiềm thức

 

Có những đêm mẹ ngồi thao thức

Đếm năm canh ru giấc ngủ tròn

Giá như được đau thế thay con

Cơn ấm đầu khi mùa trở gió

 

Con lớn khôn từ vòng tay đó

Được vươn tay hái ước mơ hồng

Buổi đầu ấy mẹ còn nhớ không

Mẹ và con cùng vào lớp học

 

Đến bây giờ con đã thôi khóc

Mỗi khi buồn hay trọn niềm vui

Nhưng với mẹ con vẫn như ngày bé

Cần lắm vòng tay, khúc hát ru hời…

 

Cảm ơn đời cho ta được làm mẹ

Được làm mẹ để hiểu hơn lòng mẹ

Nhận niềm đau cho con trẻ nụ cười

Chỉ thế thôi cũng đủ trọn kiếp người !

 

P.T.C.N

 

 


 

Bạch Phần

 

THƯƠNG NHƯ DÁNG MẸ

 

Cây lúa thân còng như lưng mẹ

Suốt đời mang giọt sữa nuôi con

Dãi dầu sương nắng nào quản ngại

Gian khó cho ra hạt gạo ngần

 

Khi lúa đương thì như con gái

Mượt mà uyển chuyển giữa trời mây

Làm đàn cò trắng còn say đắm

Sà xuống ruộng xanh đáp ân tình

 

Cây lúa dịu dàng  như lòng mẹ

Chở che, ôm ấp lũ hạt non

Bao đời bám đất, nuôi con lớn

Bưng chén cơm đầy chạnh nhớ quê

 

Bao phen bão lũ, bom cày xới

Cây lúa mong manh vẫn kiên cường

Chắt chiu từ lúc còn ngậm sữa

Vất vả thăng trầm cho hạt thơm

 

Con về thăm ruộng vào mùa vụ

Nâng hạt thóc vàng nhớ mẹ xưa

Tảo tần, chung thủy như cây lúa

Gieo mầm đưa hạt ngọc vươn xa.

 

B.P


 

Lê Ngọc Anh Thư

MAI CON VỀ VỚI MẸ

Mai con lại về với mẹ, mẹ ơi!
Chăm cội sứ già thay cha, làm cho nhà mình bữa cơm chiều đơn giản
Học mẹ cách nấu món canh chua mà con ăn hoài không biết chán
Cơm ở ngoài kia sao thơm thảo bằng nhà mình!

Mai con lại về với mảnh đất yên bình
Nơi cha dành hơn cả cuộc đời vun vén
Bụi trúc ngoài vườn hẳn còn non nhưng những đứa con của cha giờ thì đã lớn
Một năm ngồi ăn chung bữa cơm được bao nhiêu lần?

Mấy bận tiễn con đi mẹ cứ đứng tần ngần
Thương đến thắt cả ruột gan cũng chẳng dám quay đầu nhìn lại
Sợ thấy dáng mẹ liêu xiêu như mấy nhành hoa cải
Sợ một ngày gió thổi... à ơi!

Mai con lại về rủ bọn trẻ rong chơi
Chạy khắp những triền đê để được mẹ gọi về đánh đòn như hồi con nít
Lẩm nhẩm đếm từng ngày trên tờ lịch
Để mau mau đến tết, về nhà!

Nhiều lúc chẳng còn màn những danh lợi, xa hoa
Cũng không thiết tha đến một ai ngoài mẹ cha mình nữa
Con có lớn đến đâu cũng cần cho mình một điểm tựa
Sau một hành trình lại trở về nghe mẹ hát ru...

Mai con lại về với mẹ, mẹ ơi!
Mặc kệ cuộc đời tha hương trôi dạt...

L.N.A.T


 

Thanh Sen

 

CAO LÃNH THÁNG BA

 

Xin chào Cao Lãnh tháng ba

Sáng nay chim hót mượt mà phố quen

Dịu dàng khoe sắc hồng sen

Xa xăm nhớ nụ cười em thiệt hiền

 

Lặng thầm chiếc lá chung chiêng

Gom khao khát khẽ chao nghiêng bên trời

Chỉ còn đây chút tình thôi

Chén lòng lỡ rót thương bồi hồi anh

 

Con đường em nắng vàng hanh

Anh ngồi với Trịnh(*) mát lành khúc ru

Lời buồn lãng đãng ngơ ngu

Mỏng manh sương khói thiên thu tình gầy

 

Tháng ba về rộng vòng tay

Trao cho nhau hết tròn đầy yêu thương

Giữa miền hoa cỏ ngát hương

Bỏ buông cõi tạm vô thường

Nhé em!

 

T.S

 

(*)Nhạc sĩ Trịnh Công Sơn



 

 
     
  Cộng tác viên ( BÁO VNĐT)  
  Về đầu trang 

Ý kiến bạn đọc
 Gửi ý kiến 

Cùng tác giả
 


Các bản tin Khác

  • Thăng Long (10/09/2010)
  • Màu hoa cũ (10/09/2010)
  • Chiều ba mươi (10/09/2010)
  • Đêm xuân (10/09/2010)
  • Cộ trâu (10/09/2010)
  • Cảm ơn gió (10/09/2010)
  • Những Hột Thơ (10/09/2010)
  • Xuân về (16/09/2010)
  • Con chưa về (16/09/2010)
  • 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10  >> 
     Bài mới cập nhật












  • HƯƠNG XUÂN (15/02/2019)









  •  Shop văn nghệ

     Nỗi nhớ thời gian (27/10/2014)  


     Người cận vệ- (12/08/2014)  


     Tuyển tập kịch ngắn (20/03/2014)  


     Hoa dồng (20/03/2014)  


     
     Tìm tác giả
     
     
         
     



     
     
       
       
         
    Hội thành viên
         
     
    Đăng ký nhận bản tin
      
     
     

     
    Múa |  Điện ảnh |  Văn nghệ thiếu nhi |  Văn nghệ trẻ |  Quê hương-Đất nước-Con người |  Văn nghệ nước ngoài |  Tác giả-Tác phẩm |  Bạn đọc |  Vui-Phê bình |  Shop văn nghệ |