Chủ Nhật, ngày 9 tháng 8 năm 2020        
     
 
   Thơ
  Bản in |  Gửi email    Cập nhật ngày:  30/07/2020  
  Trang thơ (ngày 20/7/2020)  
  TRANG THƠ NGÀY THƯƠNG BINH - LIỆT SĨ (27/7)  
 
 


 


 

NGUYỄN GIANG SAN

 

LỜI RU THÁNG BẢY

 

Ai ru tháng Bảy à ơi

Mẹ ru tháng Bảy bằng lời nước non

Trưa nay bóng mẹ thiệt tròn

Lần hướng khói tìm tên con của mình

 

Nỗi buồn trải đến rộng rinh

Trong từng câu chuyện tâm tình mẹ ta

Rưng rưng tôi đặt nhành hoa

Nhớ nguyên vẹn chiến trường K ngày nào

 

Khi trên mũ là ngôi sao

Khúc quân hành vẫn vút cao tháng ngày

Tình yêu nhớ cái nắm tay

Tuổi mười chín đẹp lắm thay nụ cười

 

Trận đánh nào ánh sao rơi

Bạn ở lại giữ một trời K’longbang

Tôi về bữa đó nắng vàng

Chỉ ôm mẹ khóc giữa hàng cờ hoa

 

Chiến tranh ờ chiến tranh qua

Nỗi đau nào chắc mờ nhòa tháng năm

Sáng nay ai hát ru thầm

Và tôi dìu mẹ vào thăm bạn mình

 

09.7.2020

N.G.S

 

 

 

 

 

 

 

 

BẠCH PHẦN

 

TRƯỜNG SƠN ƠI

                      

Ở nơi đây nhiều lắm những hàng bia

Nhưng trắng quá những dòng tên liệt sĩ

Các anh khắp mọi miền về đây yên nghỉ

Chọn đồi cao

Tạc dáng đứng non sông

 

Tuổi thanh xuân sức trẻ tràn căng

Các anh gửi lại quê nhà mẹ già em dại

Khoác ba lô hát bài ca trẻ mãi

Đất nước cần đâu ngần ngại hiến dâng

 

Trường Sơn ơi

Vùng đất lửa anh linh

Còn nhớ có bao binh đoàn qua đây ra trận

Quê anh ở đâu

Đơn vị nào

Số lính

Chỉ có tên chung Quân giải phóng miền Nam

 

Thành cổ

Khe Sanh

Mùa hè đỏ lửa

Tám mươi mốt ngày đêm chuyển rung mặt đất

Những binh đoàn trẻ trung bất khuất

Vẫn hiên ngang hát khúc quân hành

Các anh trong lửa khói băng mình

Không cùng phút chào đời

Nhưng cùng ngày cùng tháng hy sinh

 

Nghĩa trang chiều

Tôi ghé lại viếng thăm

Thắp nén hương tưởng niệm những linh hồn bất tử

Những hàng bia như lời nhắn nhủ

Cứ chảy nhòa trong mắt lá xanh reo

 

Cuộc chiến tàn rồi

Mẹ vẫn dõi mắt theo

Các anh nằm đây giữa đồi cao bát ngát

Những dòng tên kết thành ngọn tháp

Sừng sững giữa trời

Hát mãi tuổi hai mươi

B.P                                                      

THU PHƯƠNG

 

CHIẾC ÁO     

          

Mẹ nhủ lòng quên chuyện ngày xưa

Thuở quê hương chưa tàn chinh chiến

Con vạc sành ngoài hiên biểu mẹ đừng buồn

Cơn gió quen luồn yêu thương qua khe cửa

 

Mẹ nâng niu áo sờn thưa thớ vải 

Tháng ngày qua giữ mãi tình ba

Nhớ câu ca áo ai sứt chỉ đường tà

Đôi tay mẹ vá gửi ngàn yêu thương

Ba hoà vào đất ở chiến trường

Áo sờn kỷ niệm theo về quê hương

 

Mẹ nhớ mãi thời bom rơi đạn xéo

Làng quê đầy sẹo

Tiếng ầu ơ tắt lịm ở đầu môi

Nhìn con côi mới hay nước mắt cạn rồi

Bồi hồi mẹ cất lại lời ru

Bài tình nhà nợ nước

 

Tiếp bước ba

Mẹ băng vào khói lửa

Chiếc áo này ủ mẹ khi gió táp sa mưa

Đêm thưa người mẹ hít hà hương cũ

Nhủ với mình luôn chặt dạ kiên gan

 

Cuộc trường chinh như lửa nóng thử vàng

Mươi năm về lại xóm làng

Chiếc áo ba loang màu nước mắt

Giọt vui giọt buồn chất ngất

Đêm lắng nghe đồng đội trở mình trong đất

Mẹ vuốt từng tấc vải yêu thương

 

Áo lại theo mẹ vượt suối băng rừng

Tìm từng mảnh xương đưa về nguồn cội

Mấy mươi năm bồi hồi manh áo cũ

Mẹ ôm trong lòng ru khúc quê hương

 

T.P

 

TRẦN MAI HƯỜNG

(Thành phố Hồ Chí Minh)

 

HÓA SÓNG

(Kính tặng hương hồn các liệt sĩ nhà giàn)

 

Chưa bao giờ em kể ai nghe

Về những đêm em ngỡ mình hóa sóng

Vùi sâu vào mơ hồ tiếng vọng

Tìm anh

 

Anh đây rồi giữa ngần ngật biển xanh

Đôi mắt bao dung

Nụ cười ấm sáng

Bộ quân phục hải quân tỏa rạng

Giữa trùng trùng san hô

 

Anh ôm em vào lòng như những ngày xưa

Ánh mắt bờ môi nói lời của lửa

Biển cuốn khúc phiêu linh cuồng nhiệt

Trăng đầm đìa chiêm bao

 

Như chưa từng có trận bão khốc liệt năm nào

Nuốt gọn cả nhà giàn vào lòng đại dương sâu thẳm

Vĩnh biệt đất liền chúng tôi đi nhé

Vĩnh biệt em và con nữa con yêu

 

Em vẫn vui và tin lắm một điều

Anh

Người lính hải quân không bao giờ thất hứa

Giữa đắm say tiếng thì thầm nho nhỏ

Hãy chờ anh

Anh sẽ trở về

 

Chưa bao giờ em kể ai nghe

Về những đêm em ngỡ mình hóa sóng

 

T.M.H

 

 

 

 

 

PHONG LỮ

(Hà Nội)

 

CÂY NGÔ ĐỒNG

BÊN GIẾNG

 

Cây ngô đồng bên giếng

Có từ khi lập làng

Giếng nghìn năm tuổi

Ngô đồng nghìn năm

Người ra Bắc

Kẻ vào Nam

Quả nặng trĩu hai phương trời thương nhớ

 

Gặp năm nắng hạn

Gàu nối dây mót nước khát đêm

Gốc ngô đồng gái trai hò hẹn

Lời yêu khép mở vầng trăng

 

Bao mùa quân đến quân đi

Bao mùa ngô đồng thay lá

Xóm dưới làng trên đạn cày bom phá

Hằng đêm gánh đợi gánh chờ

 

Quả ngô đồng lăn tròn bánh xe

Lăn một đời con gái

Anh ở đâu nơi miền xa ngái

Người ơi sao mãi chưa về

 

Bóng thời gian phủ bạc mái chiều

Màu thời gian trầm sâu mắt giếng

Một mình

Gốc hoàng hôn

NhìnTrường Sơn mây tím

 

P.L

 

 

 

 

 

 

 

 
     
  Cộng tác viên ( Báo VNĐT)  
  Về đầu trang 

Ý kiến bạn đọc
 Gửi ý kiến 

Cùng tác giả
 


Các bản tin Khác

  • Thăng Long (10/09/2010)
  • Màu hoa cũ (10/09/2010)
  • Chiều ba mươi (10/09/2010)
  • Đêm xuân (10/09/2010)
  • Cộ trâu (10/09/2010)
  • Cảm ơn gió (10/09/2010)
  • Những Hột Thơ (10/09/2010)
  • Xuân về (16/09/2010)
  • Con chưa về (16/09/2010)
  • 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10  >> 
     Bài mới cập nhật




















  • Tiếng rao đêm (23/03/2020)

  •  Shop văn nghệ

     Nỗi nhớ thời gian (27/10/2014)  


     Người cận vệ- (12/08/2014)  


     Tuyển tập kịch ngắn (20/03/2014)  


     Hoa dồng (20/03/2014)  


     
     Tìm tác giả
     
     
         
     



     
     
       
       
         
    Hội thành viên
         
     
    Đăng ký nhận bản tin
      
     
     

     
    Múa |  Điện ảnh |  Văn nghệ thiếu nhi |  Văn nghệ trẻ |  Quê hương-Đất nước-Con người |  Văn nghệ nước ngoài |  Tác giả-Tác phẩm |  Bạn đọc |  Vui-Phê bình |  Shop văn nghệ |