Nguyễn Bỉnh Khiêm (1491–1585), tên huý là Nguyễn Văn Đạt, tên tự là Hanh Phủ, hiệu là Bạch Vân cư sĩ, được các môn sinh tôn là Tuyết Giang phu tử, là một trong những nhân vật có ảnh hưởng nhất của lịch sử cũng như văn hóa Việt Nam trong thế kỷ 16
Không biết từ bao giờ, cái tên Trần Đăng Khoa đã khắc sâu trong tâm trí chúng tôi. Những bài thơ của nhà thơ thần đồng đã được chúng tôi thuộc lòng ngay từ thuở đầu tiên đến trường và theo mãi suốt cuộc đời. Hơn 40 năm nay, nhiều thế hệ học trò đã lớn lên mà tâm hồn được bồi đắp bằng những câu thơ đẹp lành hồn hậu, dí dỏm và tinh anh một cách lạ lùng, hấp dẫn như có ma lực của anh.
VNTG- Còn 2 tháng nữa nhà văn lão thành Trang Thế Hy, người được mệnh danh là “Người hiền của văn chương Nam bộ” bước qua tuổi 88.
Chẳng bao giờ xuất hiện trước đám đông nhưng rất nổi tiếng, không nhớ nhiều về... mình và tác phẩm của mình nhưng viết toàn trường ca, trong thời gian nương náu cửa chùa lại nổi tiếng về... thơ tình, sau khi hoàn tục lại được trao kỷ lục Phật giáo Việt Nam...
Chưa đầy một tuổi, cơn sốt bại liệt đã làm cơ thể của Mộng Thu bị khiếm khuyết. Vượt qua mặc cảm khuyết tật, Mộng Thu học rất giỏi những năm phổ thông, từng là học sinh giỏi văn của Trường THPT Trương Định. Học xong khoá Trung cấp Thư viện, Thu về công tác ở Trường Xây dựng cuộc sống mới được hai năm. Năm 1997, Mộng Thu được tuyển dụng vào công tác thư viện, trường THPT Trương Định (Thị xã Gò Công). Với tính cẩn thận và tận tụy trong công việc, cô đã góp phần đưa thư viện nhà trường nhiều năm liền đạt danh hiệu "Thư viện trường học tiên tiến, xuất sắc", nhiều năm liền cô đạt danh hiệu chiến sĩ thi đua cấp cơ sở, hai lần đạt chiến sĩ thi đua cấp tỉnh.
Nhiều năm qua, giới văn nghệ sĩ ở Tiền Giang và các nơi về thăm Cái Bè gặp chị Lê Thị Bích Thủy đều có một ấn tượng khó quên: hoạt bát, ân cần, nhiệt tình và đầy trách nhiệm.
Câu lạc bộ thơ Người cao tuổi (Hội Văn học Nghệ thuật Tiền Giang) vừa tổ chức buổi họp mặt kỷ niệm 15 năm thành lập. Buổi họp đông vui đã qui tụ trên 100 thi hữu trong tỉnh và các CLB thơ đến từ: TP.HCM, Long An, Bến Tre… về dự.
Đã mười năm qua rồi, “thời gian như cái rọ dài chỉ có thể đi tới mà không thể quay đầu trở lại”, kể từ khi Nguyễn Chi đột ngột qua đời để lại bao tiếc thương cho người thân, bạn bè… Đã mười năm, không còn bóng dáng thân thuộc Nguyễn Chi gò lưng trên chiếc xe đạp cà tàng với chiếc túi xách lệch một bên vai đi khắp những con đường của thành phố Mỹ Tho, những ngõ ngách ngoại ô, những thôn xóm xa xôi hẻo lánh để tìm cảm hứng sáng tác, để viết phóng sự đồng quê theo yêu cầu của tạp chí Văn nghệ, của báo Ấp Bắc.
Nhà văn Trần Kim Trắc đã bước vào tuổi 82 nhưng ông vẫn còn rất minh mẫn, tinh anh và vẫn... viết! Những truyện ngắn của ông với một giọng văn hóm hỉnh đọc qua một lần là không quên.
Trước năm 1975, tại các trường bán công, tư thục khắp tỉnh Định Tường, và một số trường ở Long An có một ông thầy dạy Pháp văn rất nổi tiếng. Ông nổi tiếng không chỉ vì nói tiếng Tây như gió, mà còn vì một… cố tật “dễ thương” mà học sinh thi nhau truyền miệng như một hiện tượng lạ: Ông mắc tật cà lăm một câu tiếng Việt có thể nói lấp rất nhiều lần nhưng đặc biệt với tiếng Tây thì có thể đọc suôn sẻ hàng chương không vấp váp. Ông vui tính lại rất mê văn chương, nhất là văn chương Pháp, thường đọc ngụ ngôn La phongten, thơ Mútxê trong giờ học nên học sinh rất thích những tiết Pháp văn của ông.
Nhà văn Trần Kim Trắc sinh năm 1929, tại xã Lương Hòa Lạc, huyện Chợ Gạo, tỉnh Tiền Giang. Năm 17 tuổi, ông tham gia cách mạng trong đội trừ gian. Bị giặc bắt, ra tù, ông vào bộ đội làm lính tiểu đoàn 307 nổi tiếng. Khởi đầu con đường văn nghiệp với truyện ngắn Cái lu được giải thưởng của Hội Nhà văn Việt Nam năm 1954.
Thuở còn đi học tôi rất mê bài thơ “Quê hương” của Giang Nam như hầu hết học sinh trong lớp, tôi thuộc làu bài thơ này và mỗi khi cao hứng lại ngâm nga.
Tác giả Lá Me tên thật là Trịnh Thị Cẩm, quê ở thành phố Mỹ Tho, tỉnh Tiền Giang. Lá Me đã đeo đuổi và gắn vó với công việc sáng tác thơ văn hơn 30 năm. Tháng 07/2007, Nhà xuất bản Văn Nghệ Thành phố Hồ Chí Minh xuất bản tập thơ đầu tay của Lá Me mang tên: “Vết thủy tinh”. Tập thơ: “Vết thủy tinh” tập hợp những bài thơ bộc lộ nỗi hoài niệm về thời tuổi trẻ, nỗi nhớ thương về một tình yêu đã lùi vào dĩ vãng và những kỷ niệm thân thuộc với tâm hồn tác giả.
Sinh ra và lớn lên ở một vùng quê lắm dừa, dừa cây trên bờ và dừa bẹ dưới nước, nhưng lại mang tên Bến Tre, cậu bé Thái Văn Phong - tên tục là Thanh, may mắn nằm trong số những trẻ em được cắp sách đến trường.
Nhà thơ La Quốc Tiến có nhiều bài thơ hay, nhiều câu thơ hay... Những câu thơ hay khi đứng riêng một mình nó vẫn có sức lay động mạnh mẽ, lung linh tỏa sáng, mê hoặc lòng người như ngắm nhìn người đẹp.
Kỷ niệm 60 năm Tuần báo Văn Nghệ, tòa soạn báo Văn nghệ phối hợp với Nhà xuất bản Hội Nhà văn và Công ty Bách Việt đã xuất bản bộ sách Truyện ngắn tinh tuyển (gồm 5 tập) tuyển chọn những tác phẩm đặc sắc nhất qua các thời kỳ. Tuyển tập Con đường sống (Giai đoạn kháng chiến chống Pháp 1948 - 1954) là một tác phẩm của nhà văn Minh Lộc (Tiền Giang), được chọn làm tên của tuyển tập này…
Tại các buổi lễ kỷ niệm những ngày trọng đại ở Tiền Giang, sau quốc ca, nhạc mặc niệm tử sĩ, là bài “Ta lớn lên từ đất này” (Nhạc Phạm Tuyên, thơ Lê Hà).
(Đọc tập thơ “Quê hương tình yêu”, Nxb Hội Nhà văn 2007)
Đây là đầu sách thứ tư và là tập thơ thứ hai của tác giả Trần Đỗ Liêm. Cứ xem tên gọi của cả bốn đầu sách bạn đọc cũng thấy được người viết này nặng lòng với những miền quê dấu yêu trong cuộc đời mình. Nào là “Con người và sông nước Cửu Long” rồi “Nỗi niềm sông nước” (hai tập văn xuôi), rồi lại “Đi dọc Việt Nam” (tập thơ) và đến bây giờ là “Quê hương tình yêu”!