(Tác phẩm đoạt giải Khuyến khích cuộc thi truyện ngắn ĐBSCL lần V-2015)
- Rốt cuộc ai là ông nội của con, ba?
Câu chất vấn của Khải, cũng như nhiều lần khác lại rơi vào im lặng. Sự im lặng khó hiểu của một câu hỏi tưởng chừng rất đơn giản. Vậy mà ông Thân vẫn luôn để nó trở thành một bí mật trước mặt con. Ông không biết hay ông giấu? Mà giấu làm gì một sự thật không có nguy cơ làm... rung chuyển thế giới? Khải luôn nghiêng về vế thứ nhất. Vậy thì lạ thật! Người không biết về thân thế của mình trong xã hội tồn tại không nhiều, mà nếu lỡ có rơi vào thiểu số đó thì ít ra ông cũng biết loáng thoáng, đại loại. Đằng này... Khải lặp lại câu hỏi trên lần thứ hai trong buổi trò chuyện.
(Tác phẩm đoạt giải Khuyến khích cuộc thi truyện ngắn ĐBSCL lần V-2015)
Từ hồi chiều tới giờ, ông bà già Năm cứ rậm rực như mấy đứa con nít sắp được ba má nó cho đi chơi xa. Bà Năm đi vô đi ra, cầm cái này lên, để cái kia xuống mà không biết mình tính làm gì. Ông Năm thì hết hút thuốc lại uống trà, rồi chắp tay sau đít đi rảo rảo ngoài sân, lại leo lên võng nằm, uống trà, hút thuốc. Tới lúc muỗi bay lào xào, bà già Năm mới nhớ chực ra là chưa bắt cơm chiều. Bà tính đi bắt thì ông nói khỏi, để ông chở bà xuống xóm dưới ăn bún riêu, coi như ăn mừng.
(Tác phẩm đoạt giải Khuyến khích cuộc thi truyện ngắn ĐBSCL lần V-2015)
Trên con đường mưu sinh, tôi đã gặp nhiều ngôi nhà hoang. Những ngôi nhà ấy luôn gợi cho tôi nhiều cảm xúc. Nghĩ cũng lạ, thời buổi tấc đất tấc vàng, ngôi nhà là cả một gia tài. Bao nhiêu người nai lưng làm lụng để xây được một mái ấm, vậy mà có những chủ nhân bỏ đi để ngôi nhà của mình thành hoang tàn.
Thả câu thơ Lục Vân Tiên
Xuống dòng cửa Tiểu làm thuyền dạo chơi
Sáu mươi tóc bạc trắng rồi
Thoảng nghe tiếng trái bần rơi cũng buồn
Tôi về qua ngõ tuổi thơ
Ngang chiều nắng lụa
Tóc hờ hững bay
Con trâu chưa lạ đường cày
Cành đa cổ tích dang tay vẫy đùa
Lần đầu nghe tiếng oa oa
Như bình minh có tiếng gà cất lên
Vơi đi nỗi nhớ đất liền
Vầng trăng trên đảo cũng nghiêng xuống nhìn
Lâu lắm rồi không trở lại quê xưa
Ông nhớ lắm biển quê mình xào xạc
Gió chướng thổi tàu dừa nghe mặn chát
Buổi chợ chiều hôm ai khảy tiếng độc huyền
Những tiếng chim gọi ban mai
Mặt trời mở cửa bình minh
Trăng khép vào biển xanh
Biển xanh sáng lên trước hừng đông
Ngồi uống rượu với lão nông
Mà nghe đất thở ruộng đồng vươn vai
Một đời lũ lụt thiên tai
Hơi rượu không át đôi tay lấm bùn.
Nàng xấu, xấu lắm. Xấu - tuy chưa đến nỗi… ma chê quỉ hờn như Thị Nở; nhưng với một kẻ tôn sùng, một tín đồ của cái đẹp như hắn thì nàng… đúng xấu. Người thấp. Lưng tôm. Da đen ngăm. Mặt lại gầy xương, khắc khổ. Người ta bảo phụ nữ lưỡng quyền cao là có tướng… sát phu! Thực tình, gã chẳng mặn mà chi ba chuyện tướng tá lôi thôi; nhưng cái lưỡng quyền nhô cao quả là mất mĩ quan. Nó khiến khuôn mặt phụ nữ được (đúng ra: bị) tăng cường… nam tính - tức cái đàn ông không thể thiếu nhưng phụ nữ thì chớ dại mà dây nếu không muốn biến thành… chị Doãn trong văn Vũ Trọng Phụng!
Đêm nay tôi ngủ ở Đền Hùng
Nghe rõ lắm Đền Hùng không như tưởng
Trong tầm tã gió sương đang trút xuống
Sao nặng lòng tiếng lá đập vào nhau
Mùi thơm hoa cỏ mùa thơ dại,
Thơm nức lòng tôi…biết nói gì?
Có chuyến đò nào về dĩ vãng,
Cho tôi khăn gói quá giang đi.
Thành phố còn gì vui không tôi ở lại?
Chiều kẹt xe đứng lặng ngã tư đường
Có cô gái mũ hồng và váy đỏ
Lướt qua rồi còn bỏ lại mùi hương
Quê hương tôi vào mùa lũ lớn
Nước ngập đồng sâu biệt cánh cò
Bông điên điển do phù sa nhuộm
Ngôi nhà tốc mái đứng liêu xiêu.
Mấy phen lưu lạc một phen về,
Chân đất đầu trần trở lại quê.
Cây lớn trôi sông hồi bến cũ
Trải bao biến đổi sá chi hề.