Chưa bao giờ người quê tôi quên nuôi hy vọng trên cánh đồng
mặc cho sự lam lũ như thói quen chịu đựng
Thời tiết trong mình dễ chịu phải không em?
Thu Hà Nội cuối đêm trời trở lạnh
Thêm gió sông Hồng nhặt khoan vỗ sóng
Thương lắm quê mình da diết nhớ Tiền Giang
Đã lâu lắm rồi tôi chẳng còn cư ngụ nơi ga xép ấy nữa. Khu xóm ga cũ kỹ có khoảng sân rộng trải loang lổ nhựa đường và với những tiếng còi tàu lúc nào cũng nghe như ngáy ngủ, vào các buổi sớm lên hay mỗi khi chiều xuống. Các chuyến tàu ghé đến ga xép này thường mang đi, thả xuống độ mươi người với những gánh gồng tanh mùi cá, mực của vùng biển quê tôi.
Gửi đi một nỗi buồn và vô tình khâm liệm nó trong đám mây
Ngày nắng lên bời bời
Lá xanh
Nắng xanh
Gió xanh
Dấu chân em thì đã lâu không còn xanh ngời
bên bậc cửa như những năm nào đó.
Em mỗi ngày đã thành mây cũ
Hành lang hẹp nát trơn rêu.
Đã là đàn ông, ngoài đàn bà, thứ không thể thiếu, dĩ nhiên là bia rượu. Thiếu chất đưa cay chẳng khác gì cờ không gió, ỉu xìu, thảm hại.
Khuya
Mùi bàng chín thơm hơn mùi gió biển
Tím một khoảng trăng rằm
Nỗi nhớ nằm sấp trên sóng.

Hồi trẻ, tôi là một đứa con gái ngang ngạnh, cũng may mà trời phú cho tôi một nhan sắc nổi trội. Tôi học giỏi nhưng tính kiêu căng, hễ có bạn nào trội hơn thì lập tức bứt phá một cách điên cuồng, nhất là khi bạn đó là con trai. Cái cá tính ấy khiến tôi chẳng thể nhận ra sự cạnh khoé của bạn bè, tôi đâu biết rằng mình ích kỷ, tự phụ đến nỗi không bao giờ cảm thấy hài lòng.
Chúng tôi ngồi đối diện nhau trong căn phòng làm việc chật hẹp. Tôi nhìn xuyên qua vai anh, bóng nắng tưng bừng nhảy nhót trên cành phượng già. Phía dưới, trĩu theo làn gió là những cánh hoa phượng đỏ chấp chới…
Người ta ngồi nhậu, ông ngồi nói chuyện với dòng nước. Con kia, tụi nó có lạ lẫm gì mày? Thằng nào cũng mê nước từ hồi còn lẫm đẫm mà. Mày thiệt là…
Bác đã đến Hạ Long*
Tàu chiến Pháp dương lê, bồng súng
Lưới lê ngang mặt
Khuất đi một cái nhìn
Hải âu nghiêng bay, khuất đi một nửa
Biển ,
mây trắng bay…
Như là vừa ngủ dậy, dù mắt Lý cay. Hoa nắng vãi ngoài sân không lay trong một ngày đứng gió, mớ củi phơi vẫn còn nguyên đó. Buổi trưa này như của hôm qua, đài cũng đang phát một bài ca cải lương, sóng âm dặt dẹo. Và tờ lịch đóng băng ngày mùng bốn. Chỉ tiếng chồng gầm gừ làm Lý biết có gì đó bị bỏ lỡ.
Người trước bước người sau không thấy lối. Hơi thở thào thào qua gáy mà không thấy người. Đàn bà con gái đừng qua nơi ấy. Dốc Mù có mắt như mù…
Tên chàng là Phúc, Trần Hạnh Phúc.
Sau cái tên của chàng là cả một câu chuyện dài.
Thông thường, cha mẹ nào cũng đều thấy mình hạnh phúc khi có đứa con chào đời. Với cha mẹ chàng, hạnh phúc ấy nhân lên trăm ngàn lần. Bởi lẽ, khác với những người khác, cha mẹ chàng đều bị mù. Mù bẩm sinh. Nhà đã nghèo, còn bị mù. Rõ là ông trời thích đùa còn gì. Mù thì sống thế nào, ai muốn lấy đây?
Lênh đênh bể đờì muôn nghìn bến lạ
Con bến tuổi thơ vẫn cuồn cuộn đêm ngày
Vẫn cha buông cần kéo cong bóng núi
Vẫn mẹ dầm mình quờ tóm bóng mây
Tưởng là phận bạc Đạm Tiên
Ngờ đâu cụ Nguyễn Tiên Điền nằm đây
Ngẩng trời cao, cúi đất dày
Cắn môi, tay nắm bàn tay của mình
Một vùng cồn bãi chống chênh
Cụ cùng thập loại chúng sinh nằm kề
Tặng chị PHAN THỊ THANH NHÀN
Phố lui vào một mảnh vườn
Em về với chị chiều vương ngang thềm
Bãi ngô non vạt cỏ mềm
Triền sông vắng để con thuyền buông neo
Nõn nà lúc lắc đong đưa
Tháng năm lúc lắc nắng mưa đổi mùa
Hư không lúc lắc chuông chùa
Sân si lúc lắc ganh đua thói đời
Quán trưa vắng, nắng hanh hanh. Chiếc bàn kê cập kênh mỗi lần Nhi đè tay lên là nghiêng ngả, ly chanh muối sánh ra ngoài. Anh ngồi xoay xoay chiếc chìa khóa xe. Không ai biết bắt đầu từ câu gì. Anh đoán già đoán non Nhi đang nghĩ gì. Chịu.