Tôi, đứa con của ngọn gió lang thang cánh đồng miền Trung nhỏ hẹp
đứa con của nắng lửa bốn mùa cát trắng hanh hao
đứa con của biển khơi trùng trùng bão thét
và của đôi mắt tháp Chàm mất ngủ xanh xao.
Buổi sáng thức dậy
Bắt gặp tình thương
đi đưa đám hận thù
Qua con đường
những đám mây bị nhiều phen rượt đuổi
Bài thơ “Lá diêu bông” tôi viết về một câu chuyện có thật, câu chuyện về mối tình đầu tiên trong đời tôi. Vào một đêm năm 1959, khoảng 3 giờ sáng, tôi chợt tỉnh giấc rồi thao thức không ngủ lại được. Căn nhà ở phố Lý Quốc Sư nằm sâu phía trong, lại thêm thuở ấy ban đêm không có tiếng xe tiếng còi ầm ĩ như bây giờ, nên đêm khuya càng thêm thanh vắng. Chợt tôi thấy lóe trong đầu văng vẳng mấy câu thơ do một người đàn bà đọc bằng giọng lanh lảnh: Váy Ðình Bảng buông chùng cửa võng...
Đầu Mùa Xuân cùng em đi lễ
Lễ chùa này - vườn nắng tung bay
Và ngàn lau - vàng màu khép nép
Bãi sông bay - một con bướm đẹp
Trăng sáng sân vờn đôi bóng cau
Ngồi đây mà gửi nhớ phương nào
Gió mát long lanh vầng Bắc Đẩu
Tiết hè ếch nhái rộn bờ ao.
Dưới màu hoa như lửa cháy khát khao
Anh nắm tay em bước dọc con đường vắng
Chỉ có tiếng ve sôi chẳng cho trưa hè yên tĩnh
Thầy giáo đứng giữa lớp học, tay đưa cao một lọ thủy tinh đựng đầy chất lỏng trong suốt, nắp đậy kín. Cả lớp im phăng phắc đến nghe rõ cả tiếng lật sang trang của cuốn sách.
Một hôm đang giữa bữa, con bé Thuỷ mười hai tuổi của vợ chồng Đoan, bỗng đặt bát xuống mâm, lơ lẻo hai con mặt, thao láo:
- Bố mẹ ạ, hình như bác Thảo bác ấy sắp lên chơi nhà mình hay sao ấy! Đêm qua con ngủ mê, thấy bác ấy gọi cửa. Con chạy ra, mừng quá, reo ầm lên. Nhưng con mời thế nào bác ấy cũng không vào nhà. Cứ đứng ở cửa khóc mếu. Mà mắt thì sưng vù, tím bầm. Còn quần áo thì rách tả tơi trông thương lắm cơ!
có gã nhà quê
lận lưng đôi chữ còm cõi
mắc ách trâu cày lên đồng chữ quê hương
gốc rạ, áo vá, mắt trâu buồn
cày vấp nghĩa đen nghĩa bóng
bóng chữ đè lên đất ải phân trâu
có chữ như muối dưa chua lé…
Bích Khê – nhà thơ Quảng Ngãi được thi sĩ Hàn Mặc Tử tán thán là Thi sĩ Thần Linh mất khi còn rất trẻ (mới 30 tuổi). Nhưng ông đã để lại một gia tài thi ca mà không phải thi sĩ nào cũng mơ ước được. Trong những danh tác của ông, có một tác phẩm rất đặc sắc gắn liền với tên tuổi Bích Khê. Điểm đặc sắc của bài thơ này là dùng từ toàn thanh “bằng”.
Ngày sẽ hết tôi sẽ không trở lại
Tôi sẽ đi và chưa biết đi đâu
Tôi sẽ tiếc thương trần gian mãi mãi
Vì nơi đây tôi sống đủ vui sầu
Cây và cối bầu trời và mặt đất
Đã nhìn tôi dưới sương sớm trăng khuya
Mở buồng phổi đón gió bay bát ngát
Dừng bên sông bến cát buổi chia lìa
Cánh đồng chìm xuống gò đất chìm xuống
Quần áo ướt ròng
Người chết về bó gối trên bàn ngập chân
Hong mình đóm nhang nhào trong lụt…
Máy bay cất cánh trong mưa. Tiếng càng bánh xe gấp lại có vẻ mạnh hơn bình thường dội độ rung vào thân máy bay. Tôi tiếc là đã không nghe lời vợ. Đáng lý nên trả vé, đừng theo chuyến này. Ngày xấu, giờ xấu, thời tiết xấu.
Có phải em ngút ngàn xa thẳm
có phải anh ảo ảnh cuộc đời
con đò chiều cuốn neo trôi đi mãi
giữa lặng thầm ta đứng đợi mông lung
có phải em?
có phải anh?
riêng rẽ lộ trình...
Ngồi ở ngoài hiên có thể ngửi được mùi biển cả. Hoa cúc dại mọc liếm lên thềm. Ngôi nhà của tụi mình không cần rộng, chỉ cần kê vừa một cái giường và gian bếp. Ở đó có ông già hơi lãng đãng, đôi khi lấy điện thoại di động khuấy càphê, hay ngồi nhìn mây những khi tivi hết chương trình thế giới động vật. Ở đó có bà già hí húi cọ nồi, lâu lâu vói tay ra sau tự đấm lưng.
Con đê dài rộng, hai bên trồng dừa Tam Quan cao hơn đầu người thẳng hàng, đều khoảng. Những quày dừa màu hỏa hoàng oằn trái. Bóng dừa chìm dưới đáy nước của hai đầm sen – bên trái đầm sen trắng, còn bên phải đầm sen hồng. Từ con đê đi vào khoảng ba trăm thước, một ngôi chùa nằm im lìm giữa hai hàng dương.
Đã đi qua đời tôi một đôi mắt đen rất nhiều đôi mắt đen
một gương mặt đẹp rất nhiều gương mặt đẹp
Lưu ảnh còn một cái răng khểnh
Một mái tóc dài một đôi chân dài một tà váy ngắn