Nếu anh còn trẻ như năm ấy
Quyết đón em về sống với anh
Những khoảng chiều buồn phơ phất lại
Anh đàn em hát níu xuân xanh
Sầu riêng tách vỏ, chôm chôm: nắng
Long nhãn, lòn bon… trái trái chen
Anh nhìn sửng sốt quà em tặng
- Nam Bộ mà anh! – Em hồn nhiên.
1. Nghe tiếp tân báo có khách tìm, tôi khoác thêm áo gió vào người, rồi xuống phòng khách. Vừa đẩy cửa bước vào, một người đàn ông thấp đậm, da dẻ hồng hào, mặc áo khoác, đầu đội mũ bê rê, tiến về phía tôi, chìa tay, vồn vã:
Huệ gặp lại Vân ở phòng Spa Regina. Vân quấn chiếc khăn tắm ngang ngực. Lớp vải nỉ sợi bông trắng muốt bó sát đến ngang đùi. Vì thế mà vóc dáng thon thả của nàng nổi rõ trong căn phòng mát lạnh lập lòe ánh nến, ngan ngát mùi oải hương.
VNTG - Ngày mẹ mất bông cà na rụng trắng
Hoa như mưa nhòe nhoẹt rối tơi bời
Trong nắm đất con lấp từ biệt mẹ
Có rất nhiều những cánh hoa rơi.
Chiều kết thúc nhanh bằng một cơn mưa dài bất tận. Trời đang nắng lanh lảnh, chói gắt bỗng nhiên tối sầm lại, đầy bất trắc. Và mưa. Từng dòng, từng dòng nước sầm sầm đổ xuống. Những đường phố, những tòa nhà, những hàng cây quá bẩn cần phải tẩy rửa. Cả người nữa. Từng dòng người lầm lụi dưới mưa. Những tấm lưng nổi lên sau áo ướt.
LAI LỊCH MỘT BẢN HIẾN PHÁP
“Như nước Việt ta từ trước
Vốn xưng văn hiến đã lâu
Sơn hà cương vực đã chia
Phong tục Bắc Nam cũng khác”
Hoa vẫn nở
như ngày em đến
ly vàng xòe thức
hồng nhung vun nhớ
cẩm chướng tím chờ
hoa vẫn nở
như ngày em đến
Mùa này biên giới hoa sim
Tím quanh mộ chí im lìm các anh
Bao người lính trận vô danh
Hiến dâng đất nước tuổi xanh của mình
Ký ức
Rằm thơ trà đạo thơ tao ngộ
Mới hay giọt nắng đọng trang thơ
Bỗng dưng đọc lại bài thơ cũ
Ủ vết thời gian xanh ngác ngơ
VNTG - Xin đừng hái nụ tầm xuân
Lỡ em bỏ phố lên rừng thì sao
Xin đừng ngắt nụ hoa đào
Em sợ em phải cúi chào người dưng
VNTG - Xuân còn khép nép
Đông tàn chưa dám kiễng chân
Năm ngón bấm vào heo may phơ phất
Níu tà xanh da trời
VNTG - Khoảng sân nhỏ trước nhà
một sáng
xanh tận chân trời vạt cỏ non
lần giở cảo thơm
bắt gặp
tháng giêng nhẹ nhàng rơi
chùm hoa mận trắng.
VNTG - Rồi cũng chỉ mình em nhìn qua cửa sổ.
Lặng đếm mùa xuân
Qua từng ngón tay
Vườn nhà ai - Cúc đã vàng mấy luống
Sân nhà em - Mai cũng đỏ quanh ngày
VNTG - Thông reo ngàn lá nắng
Thoang thoảng mùi nhựa thơm
Rơi rơi trong lặng lẽ
Từng chiếc lá kim trơn
VNTG - Một sáng thềm loang hương rạ mới
Người về nhịp guốc dậy hồn tôi
Mới hay hôm ấy xuân vừa tới
Trong mắt sương huyền buổi sớm mơi
(VNTG) Năm mới lại đến trong tiết trời lạnh giá
Buổi sáng thành phố vắng người thật hiếm hoi
Anh đi qua nhiều ngã tư đường
Cứ ngỡ mình đi trong một thành phố khác
Tháng ngày qua lại-đã quen
Bỗng nhiên xanh cả mắt nhìn-giêng hai
Tán bàng búp mới tinh khôi
Bụi mưa chao động đất trời chung chiêng
Cỏ non như những mũi tên
Nối thân đê với mông mênh chân trời
Dễ gì nhóm lên. Dễ gì lửa cháy. Ai ngày ngày xưa lên trời tìm lửa; cha thức đánh nùn rơm giữ lửa mùa cày. Mẹ ủ lửa qua mùa đông trong tro trong trấu... Cả Mặt Trăng kia cũng phải chịu mãi mãi cô đơn để được chút hào quang lửa Mặt Trời!