Tưởng nhớ anh hùng liệt sĩ Trừ Văn Thố
Sông Ba Rày ngày ấy tiễn đưa
Nước mắt em yêu dâng triều sóng nổi
Sông dài biệt tăm con cá lội
Anh ra chiến trường, thọ thương chia ly!
Giấu một miền quê trong túi xách
Em đi
Phố phường niềm vui thất lạc
Rưng rưng mảnh vá khóc thầm.
Mến tặng nhạc sĩ Tuấn Khanh
Anh về Gò Công xứ biển
Với nhau một bữa cơm quê
Bãi bờ ấp yêu cố thổ
Cắm sâu rừng đước chở che
Con biết là má sẽ bỏ con đi
Nhưng sự thể dường như quá sớm
Bảy mươi sáu mùa xuân bận rộn
Má cực nhiều hơn vui
Hà thành đêm nay mưa hay tạnh
Thu có vàng hoa sữa đã trao hương
Phố nhỏ đèn khuya còn thao thức
Như những lần ta lặng lẽ bên em.
“Số đây!”, chẳng thấy ai mua!
Tháng mười, cái nắng ban trưa oi nồng
Bà già, áo vá, lưng còng
Cầm tập vé số bán rong phố phường
Mái đầu đã bạc như sương
Bước đi đã nặng, con đường mãi xa
Dạo lâu, mỏi cặp chân già
Tìm nơi bóng lá ngồi qua trưa dài
Người người mãi ngược, miết xuôi
Dòng xe nổ máy át lời “Số đây!”
Ráng chiều buông bao trùm trên lá cỏ
Có gì đâu trời tắt lịm sau đồi
Mây không nổi lẫn chìm sâu bóng tối
Nói làm chi nhàn nhạt héo bờ môi
1. Anh:
Tặng em những sợi tơ trời
Để em buộc trái tim tôi… dịu dàng
Tặng em những đóa hoàng lan
Để vườn xuân mãi rộn ràng tình xuân.
Nơi đất nước thắt vòng eo
Sa đà nắng, sa đà mưa, sa đà bão lũ
Đám trâu non giành nhơi cọng cỏ già
Trẻ con rủ nhau ra tắm kiểu Eva.
mẹ gieo hạt vào cánh đồng
đất trổ bông thầm lặng
tôi lớn lên từ mồ hôi muối mặn
bao lần nhớ về một chốn nương thân?
Có lúc muốn thoát tục lên tiên
Thân tàn lá mục ôi thân sen
Chân cắm trong bùn hồn phiêu lãng
Không quên nguồn cội là đất đen!
Đèo Hải Vân! Băng đèo Hải Vân
Gặp mây vờn đỉnh, biển vờn chân.
Dốc đổ quanh co. Vách đá dựng.
Xe xuống, xe lên ngoặt bất thần!
Nghêu ngao khuya
Quanh hồ lặng lẽ
Sương đêm
Trút giá lạnh mờ đèn
Thèm tách cà phê bầu bạn
Sờ túi tiền không dính một ten
1. Về đi thôi lại về đi
Lặng im không thể nói gì trước sân
Bóng vờn lạ trắng muốt chân
Điểm lung linh ánh trăng dần tỏa lan
Lá xào xạc ngỡ em tan
Ta chiêm bao rụng thu vàng ngẩn ngơ
Cuộc xuân nào rồi cũng phôi pha
Em ngồi đợi ngày không còn nắng
Chiếc áo cũ giờ phai màu trắng
Em đứng bên đời anh chẳng nhận ra!