Hạt nắng đầu tiên
Không phải mặt trời gieo xuống bên thềm
Hạt nắng đầu tiên
Từ tay mẹ tôi nhóm lên ánh lửa
Lọt qua cánh cửa
Thức tôi từ canh năm
Thân tặng T.T, L.A.S và các bạn văn mến yêu
Đọc tin bạn được kết nạp
Hội viên Nhà văn Việt Nam
Niềm vui… tâm tư… chia sẻ
Đường đời… đường văn… mênh mang
Cây phượng già treo mùa hạ trên cao
Nơi bục giảng giọng thầy sao chợt thấp:
"Các con ráng… năm nay hè cuối cấp…"
Chút nghẹn ngào… bụi phấn vỡ lao xao.
Đêm chiêm bao thấy ta không còn nữa
Người vì ta khóc cạn cả mấy sông
Nơi sông cạn nở đầy hoa tím
Nói cùng ta người ấy chẳng thay lòng!
Mẹ tôi và bát cơm
Cái răng lung lơ như bản hợp đồng người già việc nhẹ
Cái răng đã trải trần đôi thế hệ
Mắm muối dưa cà giản dị nuôi thân
Bông ngũ sắc vung vẩy đầu ngọn gió
Tím hoàng hôn cẩm tú giao mùa
Mắt ngọc chờ ai xa xăm nỗi nhớ
Cội bồ đề trầm lặng giữa vườn thơ.
* Tặng Thanh Thủy
Xuân về cây nảy lộc tươi
Xuân về em nở hoa cười trên môi
Gặp anh chặng cuối cuộc đời
Tình mong đẹp tựa đất trời đang xuân.
Mây rất xanh
Trời cũng rất xanh
Sân vườn đã rực vàng hoa vạn thọ
Tóc thề ai hồn nhiên trong gió
Rạng rỡ môi cười ban mai.
những cơn gió mỏi chân ngoài thềm cửa không buồn đếm lá rụng
hình như mùa chớm tàn
buổi sáng đi ngang buổi chiều đi ngang
quên cả nghiêng vai cho những điều sắp mất
Ai cũng sinh ra từ một góc quê hương
Một góc phố, dòng sông, bìa rừng, vạt cỏ...
Con cá có quê hương là biển cả
Con hải cẩu náu mình trong đống tuyết Bắc Băng Dương
Nợ anh một khúc hát ru
Một bờ môi với một thu nắng đầy
Nợ anh một thoáng men say
Một bồng bềnh tóc một ngày mau vơi
Nợ anh một sóng mắt cười
Mà em phải trả một trời tương tư!
1.
bước gần tới dịu dàng xuân
đưa ra năm ngón tay mừng tuổi em
đợi giờ khắc nửa chừng đêm
là khi ấy đóa thủy tiên nở bừng
Chiều đông lạnh, gió se buồn hiu hắt
Lữ khách chùn chân chợt nhớ quê nhà
Chiều đông lạnh chuyện đời hấp dẫn
Tôi cưỡi xe tìm nhân vật chuyện mình.
Tặng Vũ Tuấn
Mười năm xa vắng sông Tiền
Sóng sông vẫn vỗ triền miên trong lòng
Mười năm phiêu bạt long đong
Đi đâu cũng nhớ dòng sông quê mình!
Nhớ thương mấy cánh lục bình
Nổi trôi như thể phận mình nổi trôi…
Sông Tiền ơi! Nhắm mắt rồi
Còn nghe sóng vỗ bồi hồi ruột gan…
(Đài tưởng niệm tại thành phố Mỹ Tho lưu dấu sự kiện hơn 200 chiến sĩ và đồng bào ta hy sinh trong cuộc tiến công vào thành phố Mỹ Tho Tết Mậu Thân - 1968)
Tôi trở về hoàng hôn Mỹ Tho
Đài tưởng niệm vừa xanh lên mấy chùm đèn cao áp
Thắp nén nhang thơm
Ngọn khói vẽ những nẻo đường cho tôi tìm gặp
Các anh trước mùa xuân Mậu Thân
Gò Công xưa - em còn có nhớ
Đường thật gần nên hóa tình thân
Ở nơi đây trời xanh, bóng nắng
Anh biến thành chiếc tán che em
Nơi đất nước thắt vòng eo
Sa đà nắng, sa đà mưa, sa đà bão lũ
Đám trâu non giành nhơi cọng cỏ già
Trẻ con rủ nhau ra tắm kiểu Eva.
1. Ta đến từ đất và nơi ta về
Vẫn đất!
Đất và ta tồn vong trận khóc cười
Trời ở quá cao
Riêng phần bí mật
Có đất cận kề ta không còn cô độc lẻ loi
Như em kiều mỵ là thế, phù phiếm là thế
Khởi nguyên từ chiếc xương sườn thân yêu của ta nặn bởi Chúa trời
Em là đất và ta là
Cũng đất
Nhưng đất hành trình cùng ta đất đã hóa hồn người.
Hai giờ đêm ngồi đọc Tônx-tôi
Người ta sắp cắt đầu Khátgi-Murat
Sao cụ cứ tả chim họa mi hót lảnh lót?
Cụ nhớ từng tên lính Cô-dắc
Tên nào thiếu nợ
Tên nào nghiện rượu
Tên nào mẹ góa con côi
Ivan cứ đòi hôn môi
Cái đầu đã đứt
Hai giờ đêm đọc Tônx-tôi...