Ai nhặt gió u u miền hoang tịch
Cho cồn cào một trận cuồng phong!
Tôi đã cùng em về thăm lăng Tự Đức
Nghe lanh canh bát đũa ấm cơm chiều
Lũ trẻ con cười nhe hàm răng sún
Tây ba lô xí xô tự nhiên đùa…
Tù và thổi, tiếng: “Xung phong!”
Xông lên như mũi tên đồng vút bay Địch hàng, xác bỏ phơi thây
Góc vườn tới những bờ cây đứng nhìn
Phố ướp làn hương hoa sứ trắng
Cổng tam quan đọng cánh dơi già
Con cù yểm chui vào gốc đa cổ
Hồn người xưa trong gió du ca
Tặng má Tám
Cô xã đội nay đã thành bà
Tai giảm đi độ thính mấy phần mười
Muốn nhìn rõ phải đeo kính lão
Vẫn hùng hồn sang sảng tuổi hai mươi.
Ngăn cách với thế giới bên ngoài bằng sự im lặng
(Tôi trở thành một phím tắt)
Khung cửa mở ra bầu trời tự do
Cánh chim nhẹ nhàng bay nhảy
Chiều anh qua ngõ nhà em
Gió đưa hương nhãn dịu êm lòng mình
Mùi hương chứa một bóng hình
Tối về thao thức… biết mình nhớ ai?
Tới thành Đại La
Rồng vàng bay lên
Thế đất tựa sơn đạp thủy,
Đồng ruộng phì nhiêu
Tiến, lui, công, thủ
Dân đông đúc
Khí tiết đủ bốn mùa
Chính là đất Đế Vương vẫy vùng dựng nghiệp
Lý Thái Tổ
Viết chiếu dời đô.
Việt Nam từ đó Kinh kỳ Thăng Long.
Đừng đẩy em về phía không anh
Em sợ một vòng tay khác
Cái vòng tay như vòng tay anh thuở trước
Trái tim đàn bà run rẩy cau non!
Câu đối đã phai, lộc đã xanh
Bông mai nở muộn đậu trên cành
Cũng biết như em dùng dằng đợi
Anh về mai nở đẹp cùng anh.
Xa quê nhìn cánh cò bay
Chiều không men rượu mà say men tình
Lượm buồn trong mớ lặng thinh
Nhớ
Cuồng say nhớ
Quê mình
Em ơi!...
Có những khoảng thời gian ngưng đọng lại
Trong bản văn, trong niềm kiêu hãnh muôn đời
Ấp Bắc có một ngày như thế.
Cả ba liệt sĩ nằm đây
Không ai chính quê Ấp Bắc
Nhưng chung tấm lòng giết giặc
Họ thành biếc cỏ, xanh cây,
Họ thành rì rào lúa hát,
Họ thành ngọn gió, bóng mây,
Họ thành chứng nhân bất tử
Ngàn năm gắn quyến nơi này!
Tặng bạn Hoài Giang (tác giả truyện ngắn "Bia tiến sĩ")
Chiều thu vào đền cụ Trạng(1)
Nghe bạn đọc thơ "Thói đời"(2)
Chao ôi! Chuyện trong dĩ vãng
Mà như báo mới đăng thôi!
(Họa thơ Nguyệt Hồ)
Tặng em những chuyện vu vơ
Để thương, để nhớ, để mơ đêm ngày…
Tặng em muối mặn gừng cay
Để hồn vía ướp mà say duyên tình.
(Họa vận thơ Nguyễn Quân)
Bốn mùa xuân, hạ, thu, đông
Em cho ta khối tình nồng mang theo
Bước chân nhàn hạ lũng, đèo
Bỏ ngoài tai chuyện giàu, nghèo, phố, quê.
Trước kia hố lõm bom cày
Giờ đây đồng ngát xanh ngày nắng lên
Cất cao giọng hót chim chuyền
Đi rồi lại nhớ về miền đất xưa
Mẹ cười mắt hạc đọng sương
Mây trôi qua tóc, nắng vương trước thềm
Dòng sông đã chảy êm đềm
Hoàng hôn đầy ắp mọi miền làng quê
Nhà thơ
Bỗng trở thành nàng thơ,
Mấy tuần trăng
Sống thực hay mơ? Thể xác đây
Hồn đi đâu vậy?
Cuối bãi chờ nhau nước cạn ròng
Vườn ai ngan ngát hương hoa hồng
Mênh mông sóng nước, đêm đầy gió…
Vẳng tiếng phà khuya trên bến sông