Thôi ta bỏ núi về sông
hái bần chua vớt ròng ròng mùa mưa
bẻ bông so đũa cuối mùa
lượm mù u rụng vườn chưa nắng tàn
Em không thể là đất
Chỉ để ôm anh trong cõi hư vô
Và em cũng không là gió
Ghé tạt hôn anh trong khoảnh khắc bất ngờ
Khi tiếng con chim vịt kêu bờ cạn
bông ô môi tím sóng sông Tiền
tôi khát tiếng cha ơi
một chiều khô hạn
Đêm rằm
Tôi trèo lên mộ ông tôi
Chơi lại bản đàn kìm ngày xưa
Dạ cổ hoài lang - người xa biền biệt
Thương ông cô độc
Thương ông đàn khóc
Đá tròn,
Vì tháng năm mòn
Tôi tròn,
Vì đã héo hon một đời
Chông chênh,
Cũng trọn kiếp người.
Non cao,
Vực thẳm,
Biển khơi,
Mặc tình.
Ngày đầu năm thăm bạn
Nhà ở mãi ngoại thành
Đường quê đi vắt vẻo
Qua mấy rặng tre xanh
Tưởng chỉ còn trong ngăn nhớ diệu vời
Ai biết được một màu hoa thầm lặng
Len lén vươn lên từ cội nguồn cay đắng
Cuối vòm trời sắc tím ngọt - ô môi!
Xuồng ba lá thả dong mùa lũ
Điên điển vàng lạnh ngắt bãi xa
Chập chùng nước. Cuốn xiết tê tái
Thao láo mắt buồn. Bứt rứt mưa
Bến sông anh đứng đợi đò!
Bỗng dưng mưa xuống, nhíu trời Mỹ Tho
Mưa gì như thể guồng tơ?
Xe may mối chỉ - niềm hò hẹn ai?
Mưa rơi nhè nhẹ giọt đầy
Như chân chim sẻ đậu vai của mình
Đảng với đời như cây với hoa
Hương nầy cũng tự cội nầy ra
Yêu mùa xanh biếc xuân đan áo
Lụa trắng đường trăng dáng thướt tha
Cũng dòng sông chảy về đông
Cũng vàng đồng lúa cũng mênh mông trời
Như nơi tôi khóc chào đời
À ơi cánh võng đầy vơi thân cò.
Về Ba Tri nghe người làng đồn rằng
Cụ Đồ Chiểu dù sớm mù đôi mắt
Về già, tai lại còn bị điếc
Nhưng mỗi khi muốn viết
Người đều bảo: “Hãy để ta tự tay mài mực
Các con múc cho thầy gáo nước
Ta cần rửa và lau mặt
Trước khi soi vào nghiên gương mặt của mình”
Cụ Đồ gọi đó là chút nợ bút nghiên.
Dọc đường Hạ Long
Những đôi tình nhân treo vào nhau như quả
Quả chín từng đôi
Mà trăng chín lẻ
Ai đường về còn xanh cuống cô đơn.
1.
nối liền vòng bánh xe lăn
tiếng chuông xa đuổi theo làn gió ngân
chiếc xe đạp cũ mọi lần
chở em đi khắp mùa xuân rộn ràng
Tặng Thúy Hằng
Hôn em một cái rã rời
Mắt môi sắc lẻm như lời dao cau
Trăm năm chưa biết về đâu
Khi không mà bỗng nợ nhau suốt đời!
Giao thừa ra ngõ ngó hoàng mai
Điểm trang trau chuốt để phô bày
Ta như ngọn gió đi rình rập
Đánh cắp mùi hương biết gởi… ai?
Biếc giữa xù xì búp lá non
Bồi hồi vạn thọ đỏ môi son
Tháng giêng nghiêng cốc trời ngây ngất
Rượu úa hồn ta. Hoa thắp hương!
Sài Gòn và những ngôi nhà không số
Gió gục chết ngột ngạt trong những đêm dài
Nhỏ nhẻ cơn mưa rùng mình ghé lại
Hiếm khi trăng về rọi xuống giấc mơ