Dòng sông không nói gì sao xa quê ta nhớ
Con đò ngang nhớ bóng trăng ngang
Hàng cây ven sông nhớ lời chung thủy
Đất trời quê nỗi nhớ thắt lòng
nguôi dần lá thẫn thờ bay
căn nhà xưa trống tháng ngày bặt tăm
hoang vu rơi lạc nốt trầm
đầu non tím biếc em thăm thẳm chiều
Tôi gặp Ba-sô đầu trần lang thang trong giá buốt mùa đông
Mà như dạo giữa mùa xuân rực rỡ sắc anh đào
Mà nghe hồ Bi-oa gợn sóng
Ba-sô nhìn sỏi đá rêu phong
Mà thưởng thức đàn ve mùa hè rộn rã…
(Kính lên hương hồn nhà thơ Hữu Loan)
Tóc dài ông cắt bằng dao!
Vạt mây trắng đã tạc vào thềm không.
Chiều hoang tím đến chạnh lòng
Hoa sim tím đến tận cùng cõi đau!
Anh trở về như phép mầu thời gian
Ôm choàng em bằng vòng tay không còn bàn tay đeo nhẫn
Cái vòng tay yêu thương lận đận
Chờ bao năm… chờ bao năm…
Hãy nói đi một lời êm ái
rồi xoa đầu anh như xoa đầu đứa trẻ
rồi đặt lên bắp chân còn chắc khỏe của em
rồi nhìn anh bằng ánh mắt dịu êm
của ngôi sao hôm trên trời chiều còn xanh thẳm
Thế là đủ!
Được chia một chút lạnh
Được nếm mùi vị đông
Được trùm mền qua cổ
Muốn cùng say giấc nồng
Tôi đi bên triền sông
Nước vẫn trôi, hai mùa mưa nắng
Một mình ai đứng lặng
Giữa trường giang bọt sóng bạt ngàn
Như chỉ luôn mơ hoài ảo ảnh
Nghìn lẻ một lần mộng ước vẫn tan
Đám gà xõa cánh, phơi lông
Mặt trời vừa lóe ánh hồng sau mưa
Vườn còn ướt tiếng chim trưa
Gió thu đã đẩy ngọn dừa lên cao
1.
đẫm hương thoang thoảng bên nhà
chùm xanh lá nõn đơm hoa tự tình
em vờn cánh mỏng môi xinh
con ong khan khát rập rình mật ngon
Tặng các bạn thơ
Sáng nay ta trở lại rừng
Mà thương
Chiếc lá trung quân thuở nào
Nhớ rừng
Cây vẫn thương nhau
Sớt chia gian khó
Ngọt ngào
Đắng cay.
Mưa chiều hồn đá gọi xanh
Áo chưa lạnh đã thấm vành nón nhau
Nghe chừng đất trở hơi thu
Chiến khu xưa ấm lời ru của rừng
Nhô cao phố Phái mái cong
Nghìn năm tạo một dáng Rồng thăng hoa
Cốm Vòng hương thoảng mơ xa
Lá sen gói mở thơm tà áo say
Này con,
cứ mở đài ra là sẽ nghe Hà Nội
Hà Nội cách vài gang tay
Ngọt ngào nghiêm trang và hiền dịu
Hà Nội mặt hồ bóng liễu
Thướt tha vào bức tranh
Hà Nội tươi xanh
Con nghe và thấy tại nhà mình
Hà Nội không quê sinh của tôi
Tôi không có tuổi thơ Hà Nội
Nhưng Hà Nội trong tôi ngập tràn ký ức
Bởi Hà Nội của tôi
Tôi thuộc về Hà Nội
Ta nhòe trong cơn mưa phùn đông
Để tự mình lạc vào phố Phái
Khấp khểnh và cong oằn những mái nhà trăm năm nhẫn nại
Thời gian đi xiêu vẹo sấu già
Hà Nội
tôi về
thu nhẹ nắng
cầu Long Biên phủ một nửa sương mờ
Hà Nội còn trong cổ tích
con rùa vàng mải bơi trong mây
Ồ, Măng Đen đầu tiên ta lên đây
Chuyện ngày xưa cổ tích cũng thế này
Cũng lâu đài hoa đăng công chúa ngủ
Hoàng tử nào hạnh phúc mộng tràn đầy.
Cầm cây gậy trúc trong tay
Bà ra ngõ,
Gặp gió đầy hương sen
Xóm làng, lối thuộc đường quen
Lòng thành, tâm kính bà lên lễ chùa
Đã từng khuấy nắng, khua mưa
Ngày rằm mồng một, gậy đưa đón bà...
Gò Công có chút lạnh Đà Lạt
Chút sương mù trong gió ngây ngây
Sớm mai này xem chừng lạ mắt
Áo đủ màu trên phố đông vui