Ngày xưa thì đã qua rồi
Chuyện xưa sao vẫn bồi hồi, xót xa
Người xưa cách trở quan hà
Tôi xưa gầy úa như hoa tàn, chiều...
Nguyễn Chi ơi! Nguyễn Chi!
“Một mé sông quê”(1) non nước tiễn người đi
Anh mới đó, đã ra về mới đó
Trời quặn u buồn, lệ hoen mi.
Nhà ta ngày ấy chốn quê
Cù lao một mảnh tư bề sóng xao
Ngõ vườn đường trắng hương cau
Gió về thổi lật lá trầu âm dương
Chùa khuya thỉnh một hồi chuông
Rơi vào xa vắng khói hương ông bà...
Trăng tuôn xuống ao nước đen
Rau muống lên ngôi đột ngột,
Trăng đốt mái tranh thay đèn
Xóm nghèo thành Hoollywood.
Tặng chị Vân.
ở một nơi gió không hết đường đi
thời gian trụi theo từng mùa lá chết
ở một nơi tiếng chim kêu không mỏi mệt
bìm bịp gọi nhau khắc khoải câu gì?
vẽ ra muôn đóa mặt trời
tháng tư mở hội lòng phơi phới lòng
phố hoa rực rỡ vô cùng
đưa tay lên vẫy tay rừng cờ sao
Tôi về mằn muộn đợi trăng
Bờ sông rỗng tiếng nhập nhằng bến xưa.
Đã thời chẻ nắng... chen mưa...
Tôi đi cứ ngỡ bốn mùa xoay theo
Con đò già... buồn lặng neo
Bao lần chở mảnh trăng nghèo thâm căn.
Hai tay nâng cánh mai vàng
Em cùng xuân đến mênh mang đất trời
Giọt tình ngọt lịm bờ môi
Vừng đông rạng ửng chiếu ngoài song thưa
Chao nghiêng cánh én giao mùa
Long lanh tia nắng hạt mưa xuân thì
Gió Xuân nâng khúc tình si
Xiết vòng yêu, chớp hàng mi...em về!
Ngọn gió nào đẩy đưa ta về
Đường đồng nham nhở sau cơn lũ lụt
Con ốc khát mùa khô lựa bề cư trú
Cánh cò giật mình nghiêng áo nắng lao xao.
Gió cứ thổi bâng bâng từ biển
Sóng cứ trào dào dạt trong mưa
Quả mắm xanh chát chua đầu lưỡi
Giữa đất trời như mộng như mơ.
Nghe từ hoa lá giấc mơ
Xuân về trên cánh đồng thơ bạt ngàn
Ta đi không mỏi bước chân
Vui cùng trời đất, người thân cõi đời.
Từng mùa xuân vội vã qua
Soi gương đã thấy mình già hơn xưa
Tình đời chợt nắng chợt mưa
Tim yêu đã trải mấy mùa cằn khô
Giữa sự lạnh lẽo ngày mẹ mơ một ánh lửa đêm
Thời gian lụi tàn niềm hạnh phúc mong manh chưa bao giờ trọn vẹn
Viên kẹo ngày xưa lăn lóc xó nhà
Mẹ chùng chình trong nỗi khát khao
Mưa trên trời rơi xuống có bao giờ dốc ngược đâu?
Em bên anh, buổi chiều xuống vội
Nắng lung linh, gió chướng hiu hiu
Trên bến sông, tiếng phà réo gọi
Lục bình trôi theo nước dập dìu
Giông bão qua rồi…
Trời yên, biển lặng
Lính Trường Sa rộn rịp đón xuân sang
Doanh trại đó đây cũng hực hỡ mai vàng,
Những cội mai từ đất liền ra hãi đảo
Cũng bánh tét bánh chưng, thịt kho dưa cải…
Tạm đủ món ngon đãi lính ngày Xuân
Tôi níu đôi tay vào những con đường
Nghe ấu thơ ruộng đồng bật khóc
Nước mắt không lăn trên thân rạ đen khô khốc
Run rẩy triền đê tiếng dế lưng tròng
Đêm Noel anh về yêu hoa cúc
Óng tơ vàng đọng lại giữa hồn ai
Thoáng mỉm cười trong đôi mắt đã say
Anh hôn nhẹ những nụ vàng e ấp
Nhạn trắng Gò Công giọng cất cao
Ngàn đêm sương lạnh ý nao nao
Bài ca thương mến hoa phượng đỏ
Câu hát bâng khuâng tự thủa nào
Mê Kông
xòe chín nhánh mùi mẫn
xuồng ba lá
trên dòng cải lương
bác Sáu Lầu
vuốt dây tơ
làm dây câu
vọng cổ