Hạt giống nẩy mầm từ Châu Đốc
Gió đưa tôi về tận Gò Công
Mấy mươi năm chưa lìa cuống rốn
Đêm nỉ non nước rẽ đôi dòng
Về thăm lại chùa cũ
Thăm lại cây ngọc lan
Hỏi xem người xưa đó
Có còn choàng áo tu
Trái đất tôi như một sân ga
Kẻ đến, người đi hối hả
Trăng đến mãi, mặt trời đến mãi
Con tàu tôi dừng lại, thoắt trăm năm
Dấu răng còn giữa đại ngàn
Nụ hôn đá khéo đa đoan sa đà
Thịt da nào cũng thịt da
Mà khi vừa chạm vỡ òa trong nhau
Cẩm Sơn giữa trưa tháng tám
Nắng hanh hao nhấp nháy nhựa đường quê
Mặt mướt mồ hôi như mưa dầm tháng bảy
Dòng sông lục bình bùn lắng bát ngát sắc thu về.
Khi con ra đời
dù nhà chật chội
ba vẫn căng thêm một sợi dây
phơi riêng cho con những áo, khăn, tã lót
ba gọi đó là: dây phơi hạnh phúc
vì hạnh phúc thường mau cũ lắm con ơi!
Sau dáng em đi những vần thơ rơi vãi
Anh cúi nhặt hoài biết thuở nào xong
Em ơi em! Dẫu biết em cho anh viên thuốc độc
Xin bọc ngoài bằng nhan sắc của em.
Giẫm trên mảnh vỡ tim mình
Ngoảnh lại sau lưng nửa đời loang lổ
Con thơ lóp ngóp, bạn đời loi ngoi
Mãi đi tìm tình người trước mặt, sau lưng thất thoát con người.
Em ơi! Mùa xuân qua…
Mùa xuân lại đến
Quy luật tuần hoàn xoay chuyển
Đến hôm nay ta đã nửa đời người.
Ta tìm lại vầng trăng trên bến
Tháng bảy buồn mưa ngâu
Ta tìm lại lòng thuyền sóng sánh
Mắt em mang màu tháng thu sầu
Về thăm nhà
Về đụng bìa sân
Thơm hương cau
Thơm mùi thiên lý
Thơm nồi cháo khuya
Thơm tép hành hương
Thơm bình rượu cúc
Thơm đôi chung trà
Đêm lặng lẽ mây luồn phố nhỏ
Vườn thung mơn mởn su su
Đèn e ấp hắt bóng vàng cuối phố
Tầng thấp tầng cao gió chuyển ù ù,
Dòng đời trôi đi mãi
Tôi như một chứng nhân
Bạn xưa không còn nữa
Chiếc ghế ngồi trống không
Thổ cẩm xuống phố
Hồn đất xanh màu núi
Em cõng trăng về xuôi
Gió đại ngàn đắm đuối
Gùi âm thanh chiêng cồng
Núi như người phụ nữ diễm tình
Ngàn năm mắt ướt
Mặt trời núp vào chân mây ngày mấy lượt
Lén rình hàng cây úp mặt vào nhau hôn!
Tặng Đoàn Văn Khánh
Bốn lăm năm lẻ mấy ngày
Bỗng dưng tao lại gặp mày Khánh ơi!
Cái thời trẻ háo rong chơi
Cà phê từ buổi sáng ngồi tới khuya
Chuyện tình lấp lửng trong kia
Ngón tay buồn rót đầm đìa vũng trăng
Tháng ba như người thiếu phụ khiếm xuân
Cũng thất thường chợt mưa chợt nắng
Con đường mới đó đã thành xa vắng
Cánh hoa rơi theo con nước vơi đầy.
Biển chiều như khối thủy tinh
Đảo sương vẫn giấu nửa mình chân mây
Nước trời hẹn ước nơi đây
Có con tàu nhỏ chở đầy cô đơn
Phía sau còn chút nắng vờn
Mũi tàu đã chạm hoàng hôn xa mờ…